Tuổi Nổi Loạn/>

Tuổi Nổi Loạn

Hormones The Series

Tập 13/13 Phim Tình CảmPhim Tâm Lý

Diễn viên: Pachara Chirathivat, Ungsumalynn Sirapatsakmetha, Sutatta Uudomsilp, Juthawut Pattarakhumpho, Sirachuch Chienthaworn, Gun Chunhawat

Thời lượng: 30 Tập

Năm sản xuất: 2013

Quốc gia: Phim Thái Lan

Lượt xem: 9544 lượt

Loading the player...
Xem Phim Tuổi Nổi Loạn ,tập cuối, Chương 899: To gan! Ngươi sờ ở đâu đấy?

Ô Nhã đang hài lòng ăn cỏ tươi, liền ngẩng đầu thấy Tiểu Cửu và Độc Hoàng dựa vào nhau bàn chuyện, trong ánh mắt lấp lánh vẻ tươi cười dịu ngoan.

Đang lúc chờ đợi, hãn huyết bảo mã ăn no rồi, lại ngẩng đầu hí dài kêu lên.

Tiếng kêu vang dội, đủ vang vọng ba dặm ---- không thể ngờ đã để lộ hành tung của hai người cho những binh sĩ đang tìm kiếm.

Trong đôi mắt dịu dàng của Ô Nhã tràn đầy sự phẫn nộ, gầm thét, xông lên, quăng mông về phía trước, một phát, liền đá cho hãn huyết bảo mã ngã lăn ra, bay thẳng về phía Tiểu Cửu và Độc Hoàng đang thương lượng.

- Cẩn thận.

Tiểu Cửu thấy hãn huyết bảo mã đập ngay tới trước mặt mình, vô cùng bối rối, quơ tay ôm lấy eo Độc Hoàng, nhảy lên đá, lăn trên cỏ, tránh được con quái vật hãn huyết bảo mã.

Chỉ nghe ầm ầm một tiếng vang dội, hãn huyết bảo mã vừa vặn đập vào chỗ vừa rồi hai người ngồi. Nếu tránh muộn chút nữa, hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi.

- Xem! Ô Nhã suýt nữa hại chúng ta rồi.

Trần Tiểu Cửu cười mắng Ô Nhã một câu, vỗ nhẹ lên bàn tay của Độc Hoàng, cảm nhận được sự mềm mại nhẵn mịn tinh tế, lòng hơi sững lại.

Cúi đầu nhìn, mới phát hiện bàn tay mình vừa lúc không biết xấu hổ tham tiến vào đũng quần của Độc Hoàng, bị cặp đùi mạn diệu của nàng kẹp chặt lấy.

- Độc Hoàng tỷ tỷ, đầu tiên nói rõ ràng đã, mọi việc đều có nguyên nhân của nó, không được đánh ta.

Trần Tiểu Cửu co rúm lại, tay chưa rút ra đã cảm nhận được luồng nhiệt giữa hai chân Độc Hoàng, còn có thể chạm tới nơi mềm mại tinh tế. Tiểu bảo bối trong đũng quần không chịu nghe lời lại hưng phấn ngẩng đầu lên.

Chỗ bẹn đùi da rất mềm mại và nhạy cảm, chịu không nổi sự khiêu khích.

U cốc thần bí của Độc Hoàng bị Tiểu Cửu động tay xoa vuốt vài cái, mặc dù cách hai lớp quần áo, nhưng cơ thể vẫn giống như bị điện giật. Từng trận cảm giác ngứa ngáy theo bàn tay xoa nắn Tiểu Cửu ào đến. Chỗ giữa hai chân cùng thịt mềm mại nơi đùi từng trận kiến bò râm ran.

Trong huyệt sâu giữa hai chân có một cảm giác ngứa ngáy muốn ngừng mà không được, khiến Độc Hoàng giãy dụa một cách vô lực. Cũng không phải nàng muốn giãy dụa, chỉ cảm thấy cái cảm giác bị gây kích thích kia thật mê người, thật thoải mái, thật muốn bị Tiểu Cửu dùng sức nắm thêm vài cái nữa mới càng thoải mái hơn.

- Ừm…

Độc Hoàng cắn chặt môi, nhẹ nhàng ưm lên một tiếng, cơ thể mềm mại lười biếng, toàn bộ cơ thể đều nới lỏng, có sự thoải mái không nói ra lời.

Nàng chịu đựng sự ngứa ngáy hấp dẫn ở hai chân, đôi mắt như hiện ra thu thủy, ngoái đầu nhìn gương mặt tham lam đang tươi cười của Tiểu Cửu, hờn dỗi nói:

- Tiểu Cửu, ngươi sờ ở đâu đấy?

- Độc Hoàng tỷ tỷ không cảm nhận được sao?

Vô ý chạm vào con đường thần bí như vậy, khiến Tiểu Cửu từ ngón tay tới trái tim run lên.

Thấy gương mặt Độc Hoàng đỏ ửng, con ngươi duyên dáng như tự oán, đôi lông mi xinh đẹp đen nháy nhẹ nhàng rung lên, đôi môi mọng mím chặt, ngửi thấy hương thơm trên người nàng, Tiểu Cửu cười dịu dàng:

- Tỷ tỷ sợ cái gì? Đây là ông trời thương Tiểu Cửu, cho Tiểu Cửu một cơ hội.

Hắn mở trừng đôi mắt cười khẽ, bị hai chân Độc Hoàng kẹp, bàn tay vẫn tùy ý tham tiến vào huyệt động, kỹ xảo vô cùng nhuần nhuyễn, khiến Độc Hoàng thần trí như điên cuồng.

- Đừng..đừng động đậy.

Độc Hoàng đâu thể chịu đựng được sự trêu chọc nhất châm kiến huyết của Tiểu Cửu chứ?

Cánh tay ngọc ngà mềm mại đi xuống, nắm lấy cái bàn tay tác quái của Tiểu Cửu, một lát sau, mới hồi phục lại tinh thần từ trong dòng điện lưu điên cuồng.

- Độc Hoàng tỷ tỷ, ở đây không có người ngoài.

Trong mắt Tiểu Cửu hàm chứa sự mong đợi, lời phía sau tuy chưa nói ra, nhưng ai cũng đoán ra được tâm tư xấu xa của hắn?

Độc Hoàng lúc này cả người mềm yếu, không có sức kéo tay Tiểu Cửu ra, chỉ là nắm chặt không cho hắn nhúc nhích, dịu dàng nói:

- Bây giờ thế nào…thế nào mới được? Pháo hoa đầy trời, truy binh đuổi tới, thời khắc quan trọng như vậy, ngươi…ngươi sao có thể xấu xa như vậy?

- Bây giờ không được? Vậy khi nào mới được?

Trần Tiểu Cửu lời ngon ngọt, bàn tay to cắm sâu vào giữa hai chân Độc Hoàng không di chuyển đùa giỡn, cơ hội tốt như vậy, ai nguyện ý bỏ qua chứ?

- Mau bỏ ra, bằng không tỷ tỷ giận đấy….

Độc Hoàng vừa thẹn vừa giận, lại thoải mái vô lực, cả người mềm nhũn không có sức.

- Không thể bỏ ra.

Trần Tiểu Cửu giơ bộ mặt dầy ra:

- Tỷ tỷ giận, ta cũng không sợ.

- Ngươi…

Độc Hoàng khuôn mặt đỏ lên, ngửi thấy hương vị nam tính trên người Tiểu Cửu, lại càng thoải mái.

Trái tim nàng mềm nhũn, trong mắt hiện ra ánh sáng mờ, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, năn nỉ nói:

- Tiểu Cửu, đừng làm loạn nữa, lần này bỏ qua cho tỷ tỷ trước, lần sau, lần sau tỷ tỷ mặc ngươi, được không?

- Lần sau?

Trần Tiểu Cửu không thuận cũng không theo nói:

- Lần sau là khi nào?

Độc Hoàng nũng nịu gắt một cái, sẵng giọng:

- Ngươi xấu xa như vậy, lần sau khi nào xảy ra, còn không phải tùy ngươi sao?

- Ha ha…có lý! Độc Hoàng tỷ tỷ, tỷ rút cuộc nói ra lời thật lòng rồi.

Cuối cùng Trần Tiểu Cửu cũng bấm tay trêu cợt nơi u tịch giữa hai chân Độc Hoàng, lúc này vẫn chưa thỏa mãn rút tay ra, đưa lên mũi khẽ ngửi, cười hì hì nói:

- Thơm quá.

- Thơm cái gì mà thơm? Ngươi không đứng đắn chút nào?

Độc Hoàng vốn cảm thấy nơi đó tràn đầy, bàn tay Tiểu Cửu rút ra, liền cảm thấy trống vắng, rất khó chịu, không nghĩ một câu cuối cùng của Tiểu Cửu quá phần khiêu khích, khiến Độc Hoàng lại vừa xấu hổ, vừa giận dữ, một chân đá vào mông Tiểu Cửu, mắng:

- Ngươi còn nói thơm nữa, sau này hàng ngày đều để ngươi ngửi.

Tiểu Cửu ngây ra một lúc, vẻ mặt tỏa nắng, cười xấu xa nói:

- Độc Hoàng tỷ tỷ nói thật không?

Hả?

- Ta...ta nói sai rồi, ta không phải ý đó.

Đây vốn là Độc Hoàng thuận miệng nói, đâu ngờ câu nói này không phải câu có thể tùy ý nói ra như vậy được, khuôn mặt nóng bỏng lên, thuận tay giơ roi hướng về phía Tiểu Cửu, gắt:

- Ngươi còn trêu chọc ta nữa, lần sau có thể không biết là bao giờ.

- Đừng! Ta cũng không dám nữa.

Trần Tiểu Cửu tới chỗ con hãn huyết bảo mã, nói với Độc Hoàng:

- Tỷ tỷ còn không dậy sao? Lẽ nào đợi ta tới lần sau đó ư?

Cả người Độc Hoàng mềm nhũn vô lực, rất lâu cũng không áp chế sự tê dại vừa rồi xuống được.

Thừa lúc Tiểu Cửu đi kéo dây cương của Ô Nhã, thò tay vào trong quần, dưới bóng đêm sờ vào đũng quần, liền phát hiện giữa chân có chút vết ướt ấm áp, không ngờ ẩm thành một mảng lớn, chiếc quần chữ T không thấm hết, chảy ra hai chân, ướt sũng khó chịu.

Độc Hoàng ngồi trên đất, hai má đỏ ửng, xấu hổ tự trách mình: Độc Hoàng à, Độc Hoàng! Ngươi thật là không biết xấu hổ, sao có thể chảy ra nhiều nước như vậy? Có phải ngươi thật ra động tình rồi không? Việc giữa nam nữ này ngươi cũng đỡ không được sao?

Trần Tiểu Cửu dắt ngựa ra, lại dựa vào thị lực siêu cường, vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt như rặng mây hồng của Độc Hoàng, còn một tay lại đang thò vào đũng quần, nhẹ nhàng mấp máy, điều này khiến Tiểu Cửu hoảng sợ ---- Độc Hoàng tỷ tỷ đang tự sướng sao?

- Độc Hoàng tỷ tỷ, có cần ta giúp tỷ không?

Trần Tiểu Cửu trêu đùa nói.

- Hả? Không…không cần.

Độc Hoàng vội vàng kéo tay ra, ôm hai má, nói với Tiểu Cửu:

- Ngươi nói muốn giúp ta? Ngươi nhìn thấy gì?

Nàng thật sự sợ Tiểu Cửu nhìn thấy hành động vừa rồi của mình.

Tiểu Cửu cũng không nói ra, cười nói:

- Ta không nhìn thấy gì cả? Ta nói có cần ta giúp tỷ tỷ đứng dậy không, dù sao cơ thể của tỷ bây giờ cũng đang yếu ớt, không có chút khí lực nào.

- Cơ thể ngươi mới yếu.

Độc Hoàng yên lòng, nhẹ nhàng đứng lên, thật đúng là cả người mềm yếu, vô lực, giơ tay nói với Tiểu Cửu:

- Tên xấu xa! Còn không mau tới giúp.

Trần Tiểu Cửu kéo nàng dậy, Độc Hoàng vẫn thấy không có sức, hai chân khó chịu, nhíu mi nói:

- Tiểu Cửu, bằng không chúng ta nghỉ ngơi lát đi.

- Ta cũng nghĩ vậy.

Tiểu Cửu cười thần bí, chỉ vào phía bắc, cười nói:

- Nếu không phải có truy binh truy đến, ta mới không trông cậy vào lần tiếp theo.

Độc Hoàng nghiêng tai cẩn thận lắng nghe, mới nghe thấy tiếng vó ngựa tán loạn vang tới, cũng hiểu được nguyên nhân lần này Tiểu Cửu bỏ qua cho mình.

- Tỷ tỷ, tuy tỷ khó chịu, vẫn phải cố gắng chút, lần này ta không tốt, không để tỷ tỷ được tận hứng.

- Ngươi nói linh tinh gì vậy? Ta mới không cần ngươi cho ta tận hứng.

Độc Hoàng đâu dám cãi nhau với Tiểu Cửu nữa, lén bấm huyệt phong trì sau đầu mình, để mình trốn khỏi những suy tư kiều diễm. Thạch Đầu Trù đang hôn mê vẫn ném trên lưng ngựa của Tiểu Cửu, Độc Hoàng cưỡi trên hãn huyết bảo mã, giơ roi thúc ngựa phi đi cùng Tiểu Cửu.

Pháo hoa ngũ sắc phóng ra, toàn bộ những quân đội đóng ở gần Chương Tùng Lĩnh đều nhận được tin tức, nhanh chóng tập hợp, phái ra kỵ binh tìm hành tung của tiểu Vương gia.

Trần Tiểu Cửu có bản đồ Phòng Linh tặng trong tay, không hề e sợ.

Trên bản đồ chỉ ra nhiều đường hẹp quanh co, rất tỉ mỉ, thậm chí những con đường đó ngay cả dân bản xứ xung quanh cũng không hề biết.

Trần Tiểu Cửu không hoàn toàn ẩn hình, hắn cần tiếp tục thu hút sự chú ý của đội quân điều động, để đội quân bao vây các đường của hắn biết Tiểu Vương gia còn sống, còn có hy vọng cứu viện, hơn nữa không ngừng chạy nhanh về hướng nam, giảm áp lực thời gian lớn nhất cho đám người Nguyệt Thần.

Trò chơi mèo vờn chuột này kéo dài hai ngày, cuối cùng cũng kết thúc ------ dựa vào bản đồ của Phòng Linh và sức đôi bàn chân của bảo mã, hành tung của Tiểu Cửu hoàn toàn đã biến mất.

Quân đội bao vây hắn vốn còn hy vọng, nhưng “tiểu Vương gia” tiêu tung biệt tích, rút cuộc khiến bọn họ mất hy vọng hoàn toàn.

Thất vọng chán nản, cả đám người lại thả pháo hoa lần nữa, đem tin tức truyền về Nham Đô.

- Cái gì? Biến mất? Tìm không thấy? Sao có thể? Sao có thể chứ? Bọn chúng đều gặm cỏ khô sao? bắt người lại cho bổn vương, làm thịt, làm thịt tất…

Gần đây Định Nam vương trải qua rất nhiều khổ sở, kho lúa Ngô Đồng bị đốt rụi, tổn thương sĩ khí, tuy cuối cùng cứu được hơn một nửa số lương thực, nhưng vẫn khiến y xót xa.

Hơn nữa chính vì trận đại hỏa này, lại khiến toàn bộ đám Tà Nguyệt giáo bao gồm Nguyệt Thần, Hồng Hạnh cầm đầu trốn thoát, cạm bẫy y khổ sở bố trí bị thất bại trong gang tấc.

Còn đám Tà Nguyệt giáo lại như nghẹn ở cổ họng, vả lại thế lực hùng mạnh, nói không chừng sẽ gây ra việc gì nguy hiểm.

Nhưng Định Nam vương đâu ngờ sự tưởng tượng của mình lại trở thành sự thật ----- y có trăm phần nắm chắc, đoán ra được âm mưu bắt cóc Ngô Đồng, là do Tà Nguyệt giáo làm.

Hành tung của Ngô Đồng vốn dĩ lúc ẩn lúc hiện, có thể tìm thấy được, nhưng lúc này lại hoàn toàn biến mất, làm thế nào cho phải?

Định Nam vương lập tức hoảng hồn, sắc mặt đỏ lên, rút kiếm muốn giết chết người báo tin.

Đại tướng quân vội vàng ngăn lại nói:

- Vương gia bớt giận, vì kế hoạch hôm nay, buộc lòng phải để Phiên tăng trưởng lão của Tây Vực ra tay rồi…

- Phiên Tăng trưởng lão? Chính là hạng vô dụng?

Định Nam vương khinh thường hừ một tiếng.

Mã Vũ nói:

- Phiên tăng ở sâu trong Tây vực, tinh thông giáo huấn ưng thuật, có thể để bọn họ dựa vào khả năng này, mà lập công chuộc tội.

Định Nam vương nghiến răng, hung hăng nói:

- Cũng được, bổn vương cho đám lừa ngốc này một cơ hội, nếu không thành, phải chặt đầu bọn chúng.

phim Phim Tuổi Nổi Loạn full hd tap cuoi, Tuổi Nổi Loạn tap 1+2+3+4+5+6+7+8+9+10 Tuổi Nổi Loạn tap 11,12,13,14,15,16,17,18,19,20 Tuổi Nổi Loạn tap 21+22+23+24+25+26+27+28+29+30 Tuổi Nổi Loạn vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6