Trái Tim Mùa Thu/>

Trái Tim Mùa Thu

Autumn In My Heart

Tập 16/16 Phim Tình Cảm

Diễn viên: Song Hye Kyo, Song Seung-heon, Won Bin

Đạo diễn: Suk-Ho Yoon

Nhà sản xuất: KBS

Thời lượng: 16 Tập

Năm sản xuất: 2000

Quốc gia: Phim Hàn Quốc

Lượt xem: 12437 lượt

Loading the player...
Xem Phim Trái Tim Mùa Thu ,tập cuối, Chương 5

Nhưng hai đường thẳng song song từng xích lại gần nhau rốt cuộc vẫn định sẵn khả năng không giao hội.

Thế giới của cô và anh trở lại quỹ đạo của từng người. Cô nghĩ, cô nhất định là người không liên quan tới anh.

Chương 5.1

Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, trong đầu tràn ngập những lời nói của anh ta, còn có vẻ lo âu, bộ dạng mỉm cười, và khi anh ta nghiêng người nhìn tôi, nói về lần gặp đầu tiên với tôi, thần thái hơi có phần bối rối. Trong lòng tôi dường như đột nhiên xuất hiện thêm một vài thứ  vừa lạ lẫm lại cứng rắn, đè lên lồng ngực nơi trái tim tôi đang đập, khiến tôi không biết thế nào mới ổn, rất lâu rất lâu mới có thể nhắm mắt.  

Sáng ra khi đứng trước gương đánh răng, đột nhiên tôi phát hiện tôi có đôi mắt rất dễ thể hiện, ngủ không đủ, hay tuổi già đã đến? Tôi ngậm bàn chải đánh răng thở dài.   

Trong gương, Trâu Nguyệt đầu tóc bù xù, giống như âm hồn xuất hiện sau tôi, khiến tôi quay mạnh đầu, hét to: “Em làm cái gì vậy?”

“Chị, hôm qua phòng nhân sự gọi điện tới, nói công ty quyết đinh, điều em tới làm việc tại Trí Lâm logistics.” Trâu Nguyệt mặt mày ủ rũ, buồn bã nói.

“Trí Lâm Logistics? Ở đâu?” Tôi vừa phun nước phì phì vừa hỏi.

“Bên ga tàu, không cùng tổng công ty.”  

“Không nói nguyên nhân gì à?”  

“Nói bên đó thiếu thủ quỹ chủ quản, phòng tài vụ ứng cử em qua.”

“Nói vậy thì em được thăng chức à?” Tôi bắt đầu rửa mặt. Trong lòng thầm nghĩ: động tác của Lâm Khải Chính nhanh thật.

“Vâng.” Tuy nói vậy nhưng có vẻ như Trâu Nguyệt không vui.

“Bản thân em nghĩ thế nào?” Tôi đứng thẳng lưng, dùng khăn lau mặt.

“Em không biết… chị nói họ có phải có ý khi sắp xếp như vậy không?”

“Họ nào? Có ý gì?” Tôi hỏi ngược lại.  

Trâu Nguyệt cúi đầu, không trả lời. Tôi thực sự không quen bộ dạng nhão nhớt của nó, nhấn mạnh từng từ từng câu: “Trâu Nguyệt, em phải nhớ kĩ, cho dù em làm việc ở công ty đó hay không, em và Lâm Khải Chính đều là người – không – liên – quan.”  

Nói xong, tôi treo khăn lên giá, quay người về phòng.

Tôi ngồi trước bàn trang điểm, dùng lòng bàn tay vỗ nước hoa hồng lên mặt. Đột nhiên cảm giác mình thật linh hoạt, “Người không liên quan” – đây là định nghĩa của Lâm Khải Chính với tôi tối qua, hôm nay lại bị tôi dùng để dạy dỗ Trâu Nguyệt, thực sự, hai chị em tôi đều luôn cần phải nhớ vị trí bản thân.

9 giờ, tôi tới văn phòng, Tiểu Trang chuyên quản lí công việc nội bộ gọi tôi: “Luật sư Trâu, ở đây có hồ sơ vụ án của cô, gửi tới từ sớm.”

Tôi bức qua, nhận lấy hồ sơ vụ án cướp của đó. “Là người như thế nào mang tới?” Tôi không nén được bèn hỏi.

“Một người đàn ông trẻ tuổi, thấp thấp béo béo.” – Đương nhiên không thể là Lâm Khải Chính, anh ta sao có thể làm việc này.

Hồ sơ cũng đưa tới rồi, Trâu Nguyệt cũng được thuyên chuyển, thực sự không có cơ hội gặp lại nữa, tôi thầm nghĩ.

Vào văn phòng, tôi lấy tài liệu ra, đang định viết tình trạng kháng án, phát hiện một mảnh giấy vàng dán trên tài liệu, viết: “Điện thoại của viện trưởng Ngô là 139********. Lâm  – hôm nay.”  

Tờ giấy không đề tên, chỉ có họ, Lâm Khải Chính đã làm việc anh ta hứa, nhưng thấy rõ sự xa lạ, không thân. Nghĩ tới nụ cười của anh ta tối qua, tôi không nén được có chút thiếu tập trung.  

“Lâm là ai?” Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói.

Tôi hoảng hồn, phát hiện Cao Triển Kỳ không biết khi nào đã cúi người sau tôi, chăm chú nhìn tờ giấy.

Tôi vội cất đi, cố ý trấn tĩnh nói: “Một người bạn, nhờ anh ta hỏi han cho vụ án này thôi.”

“Người nào mà thần thông thế, giới thiệu cho tôi đi, trong tay tôi còn có một vụ án giết người muốn kháng án.”

“Chưa chắc có tác dụng, tôi không thể giới thiệu lung tung.” Tôi xua xua tay.

“Ái chà, ngựa chết coi như ngựa sống, còn nước còn tát mà! Vụ án đó nếu như cứu lại được một mạng người, gia đình đồng ý cảm ơn tôi 20 vạn.”

Tôi rất chán ghét anh ta, đứng lên đẩy anh ta ra cửa: “Vụ án của tôi còn không biết làm thế nào, ai để ý đến anh. Tự anh nghĩ cách đi.”

Cao Triển Kỳ vừa lùi vừa tiếp tục nói: “Chỉ cần cô có thể giúp tôi, 20 vạn tôi và cô chia 3 – 7 … chia nửa … cô 7 tôi 3 … đều quy về cô?”

Tôi chỉ một mực đẩy anh ta, sau khi đẩy anh ta ra khỏi cửa, tôi định đóng cửa lại, ai ngờ anh ta dùng tay chặn cửa, nghiêm túc hỏi: “Trâu Vũ, mấy hôm nay cô không sao chứ?”  

“Tôi thì có chuyện gì?” Tôi lập tức phủ nhận.

“Thấy cô mấy ngày này tâm trạng bất an, trong nhà vẫn ổn chứ? Sức khỏe mẹ cô không sao chứ? Tả Huy có làm phiền cô không?” Anh ta nghĩ ra rất nhiều khả năng.  

“Không sao! Không sao!” Tôi vội vàng nói, sau đó tiếp tục đóng cửa.

Anh ta không sờn lòng thò đầu ra: “Trâu Vũ, nếu có chuyện gì, đừng quên tôi, tôi luôn bên cô.”

“Cao Triển Kỳ!” Tôi kêu lên: “Anh đừng khiến tôi ghét bỏ!”

Mặt anh ta hiện ra vẻ bị tổn thương quá đà: “Người ta nói dối nghìn lần cũng thành chân lý, sao lời thật lòng của tôi nói cả vạn lần, cô không tin nhỉ?”

“Tôi tin, tôi tin, nhưng anh bây giờ đừng làm phiền tôi!” Tôi dùng tay đẩy đầu anh ta ra, lúc này mới đóng cửa.

Trở về bàn, tôi đặt tờ giấy nhớ vào trong sổ điện thoại.

Từng ngày từng ngày trôi qua bình thường.  

Trâu Nguyệt do dự mấy lần, cuối cùng cũng đi làm ở Trí Lâm logictics, bức ảnh có gương mặt mờ mờ của Lâm Khải Chính trên bàn nó cũng không thấy tung tích đâu.  

Vụ án cướp giật trong tay tôi, kháng án lên tận tòa án tối cao của tỉnh, tôi cũng chuẩn bị tài liệu, biết được viện trưởng Ngô đích thân gặp mặt một tiếng đồng hồ, ông còn gọi thẩm phán xét xử hình sự, cùng nghiên cứu tình tiết vụ án, cơ bản cùng chung nhận thức.  

Tôi vẫn đi đánh cầu lông, đi ăn lẩu đầu cá ở quán nhỏ đó, còn có hai lần đi khách sạn Thiên Nhất mời thẩm phán ăn cơm. Nhưng tôi không còn gặp Lâm Khải Chính nữa. Chỉ có một lần, tôi đứng bên đường đợi taxi, cách công ty anh ta không xa, thấy xe anh ta đi qua tôi, BMW màu đen, biển xe toàn số 6, theo sau có hai chiếc xe, đặc biệt phô trường trên đường đông đúc.  

Thế giới của tôi và anh ta, vốn dĩ không thể có điểm chung.

Trung tuần tháng 5, tôi nhận được phán quyết cuối cùng của tòa án tối cao. Bộ phận thẩm phán tiếp nhận ý kiến biện hộ của tôi, đương sự được trì hoãn tử hình, điều đó có nghĩa rằng anh ta vừa đi qua thần chết, chỉ cần trong thời gian chịu phạt có biểu hiện tốt, hơn chục năm, 20 chục năm sau anh ta có thể lại được hưởng tự do. Đôi vợ chồng đó cảm động rơi nước mắt, quỳ trước cửa tòa án tối cao dập đầu tạ ơn. Tôi vội vàng lặng lẽ rời đi, nếu không cũng không tránh được nghi lễ quỳ lạy này.  

Ngồi trên xe taxi, tôi lấy di động ra, muốn gọi cho Lâm Khải Chính báo tin vui. Nhưng nghĩ lại, anh ta có lẽ không quan tâm kết quả của việc này, thậm chí có thể đã hoàn toàn quên rồi. Để tránh bối rối, tôi gọi vào điện thoại của trợ lí, khách khí nhờ anh ta gửi lời cảm ơn. Trợ lí cũng khách khí nhận lời.

Cho dù nội tâm tôi cũng có chút hy vọng anh ta gọi lại, hỏi han tình hình cụ thể, nhưng không hề có bất cứ hồi âm, quả nhiên như vậy, việc này không phải việc anh ta cần quan tâm.'

Lại qua nửa tháng, chủ nhiệm Trịnh của chỗ chúng tôi được đánh giá là một trong một trăm luật sư xuất sắc của Trung Quốc, hàm cấp này khá tốn nỗ lực và tiền bạc, cũng là việc vui vủa chỗ chúng tôi, vì vậy ngày ông ta đi Bắc Kinh nhận giải thưởng, tôi và Cao Triển Kỳ đại diện đồng nghiệp ở văn phòng đi tiễn. Sau khi tiễn ông ta vào cửa kiểm tra an toàn, chúng tôi quay người rời đi, đột nhiên người tình bé nhỏ của chủ nhiệm bên cạnh chúng tôi chuồn mất, hóa ra chủ nhiệm nhân cơ hội mang thư ký đi. Tôi và Cao Triển Kỳ ngầm hiểu, nhìn nhau cười.  

Quay đầu, một đoàn người tràn vào từ cửa, ai nấy đều mặcple cực nổi bật. Sau đó, trong đám người, tôi nhìn thấy Lâm Khải Chính, anh ta mặc một bộple đen, vừa đi vừa khẽ nói chuyện với một ông già.  

Đi đối diện với anh ta, trong lòng tôi nảy ra vô số suy nghĩ..

Chào hỏi anh ta?  

Bỏ đi, anh ta căn bản không nhìn thấy tôi.

Hay là chào hỏi nhỉ?  

Có lẽ bỏ đi, đừng quấy rầy anh ta và người khác nói chuyện.

………    

Khi tôi đang do dự, anh ta đã bước tới trước mặt tôi, lúc này, dường như anh ta vô tình quay đầu, tầm nhìn lại đặt lên người thôi.

Tôi thấy không tránh được, vội vàng nặn ra nụ cười: “Lâm tổng, xin chào!”

“Chào cô!” Anh ta cũng mỉm cười gật đầu trả lời. Chào hỏi xong, hai người đi lướt qua nhau.

Một thời gian không gặp, hình như anh ta gầy đi chút, trước mặt tôi lại trở lại vẻ xa lạ, lạnh lùng, cao ngạo. Tâm trạng tôi không hiểu sao có chút sa sút.

Cao Triển Kỳ chọc chọc tôi, hào hứng hỏi: “Ai đấy? Ai đấy?”

Tôi đành trả lời: “Đó là Lâm tổng bên bộ phận trước đây của Trâu Nguyệt.”

“Lâm tổng? Chính là Lâm… Lâm gì Chính đó?”

“Ừ.” Tôi chả buồn giúp anh ta nhớ lại, tùy miệng đáp.

Anh ta quay đầu nhìn chăm chú, thở dài nói: “Thật kiêu ngạo! Có điều, tên này quả thực mặt người dạ thú!”

Miêu tả kiểu gì đấy, tôi liếc xéo anh ta một cái.   

Đột nhiên anh ta nhớ cái gì, hỏi tôi: “À? Cô quen anh ta khi nào? Trước đây không lâu còn nhờ tôi tìm hiểu anh ta mà?”

“Không coi là quen, gật đầu xã giao.” Tôi trở về trọng điểm.

“Loại người này, có thể có quan hệ với anh thì tốt, có thể làm cố vấn luật sư cho công ty anh ta, cả năm không cần làm việc khác để sống.”

Nói xong thì đã ra tới bãi đỗ xe, Cao Triển Kỳ gần đây mua lại xe Honda cũ của người ta, cưng khiếp, trước khi tôi lên xe, anh ta còn dặn dò tôi: “Đừng vội lên, giậm cát dưới chân đi đã.”  

Tôi chẳng buồn để ý tới anh ta, trực tiếp chui vào xe.

Trên đường cao tốc sân bay, anh ta vặn loa to, bật nhạc DJ, đầu còn không ngừng lắc lư theo tiếng nhạc, xe cũng lắc lư trên đường. Di chứng ngồi nhiều quán bar, tôi hoàn toàn không còn cách nào với anh ta.  

Xe rốt cuộc cũng tới trạm thu phí đoạn cuối của cao tốc, tôi thầm thở phào. Đột nhiên Cao Triển Kỳ kêu to: “Xong rồi, xong rồi, trước mặt có kiểm tra.”

Tôi nhìn chăm chú, phía xa trạm thu phí quả thật có rất nhiều cảnh sát giao thông, tôi nói: “Anh không phạm tội gì, căng thẳng gì chứ?”

“Xe của tôi là xe buôn lậu, không có giấy tờ. Thảm rồi thảm rồi.”

“Chẳng phải anh có giấy phép sao?”  

“Mượn của bạn, treo lên trên.”  

Cao Triển Kỳ nhìn trái nhìn phải, muốn tìm một chỗ để lén đi, nhưng bốn về đều không có bất cứ con đường nào, anh ta đành mặt dày đi về phía trước. Quả nhiên, một cảnh sát giao thông chặn lại, làm cử chỉ chào nhà binh, muốn xem bằng lái xe và giấy tờ xe của anh ta. Cao Triển Kỳ lấy ra bằng lái xe, mong trí trá qua được. Chỗ này chỉ thấy một cảnh sát bước lên trước nói nhỏ bên tai cảnh sát đang kiểm tra, sau đó, người cảnh sát kiểm tra lại làm động tác chào: “Đồng chí, chúng tôi nghi ngờ xe của anh là xe lậu, xin anh xuống xe, chúng tôi muốn giữ xe lại.”   

Thảm thật rồi. Cao Triển Kỳ vội vàng xuống xe nói xin lỗi với cảnh sát, sau đó lại gọi điện khắp nơi, muốn tìm người quen để nhờ vả. Tôi xuống xe đứng cạnh xe, nhất thời cũng không có chủ kiến gì, thấy xe kéo của cảnh sát đang tới sắp kéo xe đi rồi.  

Lúc này, một chiếc xe màu đen dừng ngay cạnh tôi, mang theo khói bụi, tôi vội dùng tay bịt miệng.

Cửa xe hạ xuống, tôi pháthiện trong xe là Lâm Khải Chính, anh ta đeo kính đen, ngồi ở vị trí lái xe, lên tiếng hỏi tôi: “Chuyện gì thế?”

“Xe của bạn tôi không có giấy tờ, cảnh sát giao thông muốn giữ.” Tôi trả lời.

Anh ta gật đầu, sau đó nói: “Vậy cô ngồi xe tôi về thành phố đi.”

“Không được, tôi không thể đi một mình.” Tôi lắc đầu.

“Bạn rất thân à?” Anh ta lại hỏi.  

“Một đồng nghiệp ở chỗ làm.” Tôi nói  

Anh ta rút di dộng ra, ấn số, sau đó nói trong điện thoại: “Anh qua đây chút.”

Chỉ thấy một người xuống từ chiếc xe đằng sau, chạy tới trước xe anh ta. Lâm Khải Chính hỏi tôi: “Chính là chiếc này à?”

Tôi gật đầu. Anh ta dặn dò khẽ hai câu với người vệ sĩ, người kia gật đầu, bước tới bên cạnh gọi điện thoại.

Lâm Khải Chính quay đầu nói với tôi: “Anh ta sẽ xử lý giúp bạn cô, chắc không có vấn đề gì lớn. Hoặc là cô lên xe tôi đi trước?”

Còn chưa đợi tôi trả lời, Cao Triển Kỳ cũng bước tới, vừa đi vừa gọi tôi: “Trâu Vũ, giúp tôi nghĩ cách đi.”

Tôi vội vàng nói với Cao Triển Kỳ: “Lâm tổng đang ra mặt giúp chúng ta, chắc không vấn đề gì.”

Nghe thấy lời này, ánh mắt của Cao Triển Kỳ sáng lên, bước nhanh tới trước xe của Lâm Khải Chính, gật đầu chào cảm ơn: “Lâm tổng, rất cảm ơn, rất cảm ơn, tôi là Cao Triển Kỳ, là đồng nghiệp của Trâu Vũ, cũng là bạn cũ, bây giờ cũng làm ở văn phòng luật sư, đây là danh thiếp của tôi, nếu có việc gì tôi có thể giúp đỡ, anh cứ nói.”   Nói xong liền đưa danh thiếp.  

Lâm Khải Chính nhận danh thiếp, khách khí cười: “Không sao, mọi người đều là bạn bè cả mà.”

Cao Triển Kỳ vội vàng gật đầu: “Lâm tổng, rất cảm ơn anh. Lần sau đặc biệt mời anh đi ăn, anh nhất định phải đến.”

Lâm Khải Chính lại khách khí gật đầu, quay sang tôi hỏi: “Cô định sao giờ?”

Tôi biết anh ta muốn hỏi tôi có ngồi xe anh ta không, tôi nghĩ một chút rồi nói: “Không cần đâu, có lẽ tôi đi cùng anh ấy. Cảm ơn anh, Lâm tổng.”

Cao Triển Kỳ đứng bên cạnh nói: “Lâm tổng, lần sau nhất định phải cảm tạ anh.”

Lâm Khải Chính giơ tay, nắm tay anh ta nói: “Chuyện nhỏ mà, không cần quá khách sáo.” Nói xong liền nâng kính xe lên, tăng ga, lái đi rất xa, tung một làn khói bụi.  

Tôi vội vàng dùng tay bịt miệng lần nữa, Cao Triển Kỳ bùi ngùi vô cùng trong khói bụi: “BMW 750, xe ngon! Hôm nay đúng là gặp quý nhân!”

Tôi quay người nhìn, người trợ lí đó cũng lên xe đi. Trong lòng tôi  bồn chồn, chẳng phải nói muốn giúp chúng tôi xử lí à, sao đã đi rồi.

Đột nhiên nghe thấy cảnh sát giao thông bên kia gọi: “Ôi, chiếc xe honda kia đi đi , đi đi, lần này có lãnh đạo giúp đỡ, lần sau đừng để tôi thấy anh lần nữa!”

Tôi và Cao Triển Kỳ nhìn nhau, giải quyết xong rồi, Lâm Khải Chính này thật lợi hại!

Hai người lập tức lên xe, hất bụi mà đi.

phim Xem Phim Trái Tim Mùa Thu full hd tap cuoi, Trái Tim Mùa Thu tap 1+2+3+4+5+6+7+8+9+10 Trái Tim Mùa Thu tap 11-12-13-14-15/16-17-18-19-20 Trái Tim Mùa Thu tap 21-22-23-24-25/26-27-28-29-30 Trái Tim Mùa Thu vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6