Ranh Giới Hiểm Nguy/>

Ranh Giới Hiểm Nguy

SCTV Phim Tổng Hợp

Tập 32/32 Phim Hành ĐộngPhim Hình Sự

Diễn viên: Âu Dương Chấn Hoa, Chân Tích, Phương Tử Ca

Đạo diễn: Trần Chu Hoàng

Thời lượng: 32 Tập

Năm sản xuất: 2014

Quốc gia: Phim Trung Quốc

Lượt xem: 1468 lượt

Loading the player...
Xem Phim Ranh Giới Hiểm Nguy Trọn Bộ,tập cuối, MạnhThiên Sở nói: "Đại tẩu dừng bước."

"Thiên Sở còn có chuyện gì nữa?"

"Đến đầy cũng khá lâu rồi, sợ người nhà lo, đại tẩu có thể báo cho người nhà biết."

Nhị nương quay người lại cười: "Trước đó khi đưa cơm cho tương1 sĩ ở ngoài, đã phái người trở về báo tin, đại khái cũng nhanh rồi."

Mạnh Thiên Sở vội cảm tạ: "Đúng là đại tẩu chu đáo."

Nhị nương cười cười: "Được rồi, không lỡ thời gian hai người nữa, sắp ăn cơm rồi, ta đi xem trước."

Mạnh Thiên Sở thấy nhị nương đi rồi mới đến cạnh Ôn Nhu. Ôn Nhu thấy hắn lò mò đi lại, vội đứng dậy đến bên cửa vẻ mặt nghiêm túc, không nhìn hắn cái nào, ánh mắt đầy vẻ thương cảm.

Mạnh Thiên Sở đi theo tới cửa, Ôn Nhu nhìn ra ngoài, hờ hững nói: "Huynh không cần phải vì ta mà đáp ứng người ta như vậy, huynh cần biết chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, liên quan đến hoàng gia không phải chuyện đùa."

Mạnh Thiên Sở vốn định ôm vài nàng, nhưng tay đưa ra rồi rụt lại, vì cảm thấy nó giả quá.

"Nàng biết hết rồi sao? Xem ra họ cái gì cũng cho nàng hay rồi. Kỳ thật nàng và ta đều ở trong tay người ta. Có thể nàng nhận thấy ta không có suy nghĩ và chủ kiến của mình, bị Ân gia dắt mũi lâu như vậy, nhưng kỳ thật, từ ý nghĩa nào đó, ta không hề phủ nhận điều này. Nhưng sự thất tung của nàng từ ban đầu nghĩ không ra đến lúc sau không thể tự chủ, ta không muốn giải thích, ta chỉ cần biết, cứu vợ của mình không phải là ngốc, có biết không?"

"Ta biết. Lúc đầu khi chưa biết mọi chuyện, huynh cần đắn đo cho mọi kẻ lớn nhỏ trong nhà, sợ họ nguy hiểm, sợ mình lỡ lầm dẫn tới nguy hiểm, nên cẩn thận lo trước nghĩ sau. Đến sau này, huynh vì cứu ta đã đích thân tiến vào Ân gia, khiến huynh tiến thối lưỡng nạn, có thể mọi người chết cả ở đây. Dù gì Ân gia sơn trại cũng không chờ bọn huynh tới là bó tay chịu trói, bọn họ có chuẩn bị. Cho nên huynh mới thỏa hiệp."

Mạnh Thiên Sở biết Ôn Nhu cực kỳ thông tuệ, nàng rất giống Tả Giai Âm, có thể đoán được ý hắn. Giai Âm ổn trọng nhưng phách lực không đủ, còn Ôn Nhu thì nói là làm như sấm chớp, không sợ gì. Nhìn ánh mắt như nước mùa thu gợn thương cảm của Ôn Nhu, nhìn ánh trăng bắt đầu vươn lên mái tóc nàng, hắn cảm thấy hơi chóa mắt.

"Ta cứ cho rằng lần này là lần duy nhất làm đúng từ khi nhận thức huynh đến nay, không ngờ vẫn là làm sai, hơn nữa còn gây cho huynh rắc rối lớn. Vừa rồi thấy huynh gọi họ cái gì mà nãi nãi, đại tẩu gì đó, ta cảm thấy lòng mình như châm trát, hận không đập đầu chết cho rồi, để khỏi liên lụy đến huynh."

"Lại nói bậy gì nữa vậy? Nàng chết rồi, con của ta làm sao đây? Mạnh Thiên Sở ta dù sao cũng là nam nhân bảy thước đường đường, nàng là vợ cưới hỏi đàng hoàng của ta, lại mang cốt nhục của ta, ta dù liều cái mạng cũng không để nàng xảy ra chuyện gì, có biết hay không? Nàng bảo ta không quản nàng sao? Dùng ngón chân cái của nàng để nghĩ cũng biết đó là chuyện không thể. Nàng coi thường phu quân của mình quá."

Ôn Nhu bấy giờ mới quay lại, nhìn sâu vào mắt hắn, mắt vẫn nhòe lệ. Mạnh Thiên Sở nhớ tới sắc mặt trắng bệt vừa rồi của nàng, càng cảm thấy xót hơn, kéo nàng vào lòng ôm thật chặt.

Ôn Nhu dựa vào hắn, nghe tiếng động con tim hắn, khẽ nói: "Thiếp lại gây phiền phức cho chàng rồi, thiếp biết chàng nếu không vì thiếp và người nhà, nhất định sẽ không chịu nhục như vầy, chờ thiếp ra rồi, nhất định sẽ tìm cơ hội..."

'Ngưng lại, đừng nói nữa. Ta biết nàng đang nghĩ gì, chuyện này khi đến ta đã nghe nói rồi, xem ra không tệ như mọi người nghĩ đâu. Hơn nữa, người ta xác thực không có làm gì chúng ta, chúng ta không thể vì trò quậy của một đứa bé mười mấy tuổi mà đại khai sát giới. Chúng ta không phải thổ phỉ, hễ chút là động đao kiếm. Phu quân của nàng là sư gia, không phải mãng phu, người ta bốn đời mở tiêu cục, ai cũng có võ công, nếu động thủ thật thì không vừa, nàng đừng hễ hở ra là liều mạng với người ta, có biết không?"

Biểu tình của Ôn Nhu nhu hòa đi nhiều, ngoan ngoãn gật đầu. Mạnh Thiên Sở an ủi: "Được rồi, đừng nghĩ gì nữa, ta biết trước đây ta không quan tâm đến cảm thụ của nàng, Phượng Nghi, Giai Âm và Phi Yến đã nói với ta rồi, nàng đã cải biến nhiều lắm, nhưng ta..."

Ôn Nhu thở dài, quay đầu nhìn hắn: "Thiên Sở, thiếp không phải giận, chỉ cảm thấy mình vô dụng, nên không muốn nỗ lực nữa."

Ôn Nhu trước giờ chưa hề gọi hắn như vậy, giờ nghe thân thiết hơn nhiều. Hắn cuối cùng cũng ôm vai nàng, cảm giác nàng khẽ run lên, đại khái là lần đầu tiên hắn dịu dàng với nàng như vậy.

"Ngốc à, cái gì mà không muốn nỗ lực nữa, ta trước đó chỉ là bị nàng lừa sợ quá rồi, nhưng khi xem thư nàng lưu lại, ta mới biết thì ra mình ngốc cũng giống như nàng vậy, chúng ta đừng giận nhau nữa, có được không?"

Ôn Nhu phì cười, cuối cùng cũng ôn thuận gật đầu, dựa đầu vào vai hắn. Hai người cứ ôm nhau như vậy, thời khăc này đối với Ôn Nhu có vẻ là nàng đã chờ quá dài. Nàng cứ đợi, mãi đợi nam nhân mà mình chớp yêu, rồi yêu sâu đậm biết rằng nàng đã yên lòng muốn trở thành vợ của hắn rồi. Tuy nàng bị khi phụ giận mà bỏ đi, nhưng vẫn hi vọng hắn đến tiếp nàng. Kỳ thật nàng không chắc lắm chuyện này, bỡi vì nàng nhất mực cảm thấy Mạnh Thiên Sở căn bản cho rằng nàng không tồn tại. Nhưng rồi hắn đã đến, sự ủy khuất trong thâm tâm nàng bổng chốc tan biết, làm sao có thể còn giận hắn nữa chứ?

Hai người đứng ở cửa tỉ tê tâm sự, chẳng mấy chốc nhị nương đã vội đến. Ôn Nhu vội đứng thẳng dậy, rời khỏi lòng Mạnh Thiên Sở. Nhị nương giả vờ như không thấy, nói với Mạnh Thiên Sở: "Thiên Sở, mười mấy tùy tùng của cậu đến rồi, còn có một người thụ thương, Kiều Phong đã đưa đến hoa sảnh ở tiền viện, cậu đến xem thử."

Mạnh Thiên Sở nghe có người thụ thương, vội dẫn Ôn Nhu theo nhị nương. Đến hoa sảnh, thấy một tay Chu Hạo còn chảy máu, người khác thì không sao, Kiều Phong đang băng cho ông ta, xem ra chưa xung đột gì, Mạnh Thiên SỞ thầm thở phào.

Sài Mãnh bước đến trước mặt hắn, mặt lộ vẻ thẹn, chấp tay thưa: "Tiểu nhân không chiếu cố tốt Chu đại thúc. Chu đại thúc không an tâm cho ngài, nên nhất quyết vượt qua vực, trời lại tối..."

Mạnh Thiên Sở vỗ vai Sài Mãnh ra vẻ hiểu, sau đó quay nhìn mọi người, thấy tất cả họ đều lộ vẻ mệt, nhưng tinh thần vẫn ổn, không thẹn là xuất thân từ đông hán và cẩm y vệ, ai ai cũng tinh binh cường tướng. Con khỉ vẫn còn rúc trong áo, thần tình ủ rũ.

Mạnh Thiên Sở chấp tay cảm ơn mọi người, ra hiệu cho họ ngồi xong mới đến cạnh Chu Hạo. Kiều Phong nói: "Đại khái là té đụng xương, nhưng nhờ có luyện võ nên không ngất đi. Hắn còn chịu tới giờ là cừ lắm. Nhưng cần phải nẹp lại, tay phải bị gãy, nhất định phải nghỉ dưỡng. Tôi nghe mợ ba là thầy thuốc giỏi, nhờ người ra mấy bài thuốc uống chẳng qua 100 ngày sẽ khỏi thôi."

Chu Hạo nói: 'Cần gì nghỉ, mấy ngày là chẳng hề gì rồi."

Mạnh Thiên Sở thấy Chu Hạo vì mình mà bị thương, tuổi già như vậy nhất định không chịu được cực nhọc, cả sáu mươi rồi sao so với hai ba chục tuổi được, cho nên không khỏi cảm động.

"Kiều Phong bảo ông nghỉ, ông cứ nghỉ ngơi cho khỏe, lời tục nói thương gân động cất nghỉ 100 ngày, nghe lời đi."

'Vậy tôi nghỉ rồi ai theo bảo hộ lão gia chứ?"

Sài Mãnh vội bước tới chấp tay: "Sài Mãnh nguyện ý theo cạnh Mạnh gia, bảo hộ Mạnh gia."

Mạnh Thiên Sở cười cười: "Không cần gấp, ông an tâm dưỡng thương, chuyện khác tính sau."

Sài Mãnh nghe hắn nói thế, chỉ đành im miệng.

Cùng lúc đó, ở trang viên nhà Mạnh Thiên Sở, Tả Giai Âm sốt ruột đi lại trong phòng. Trời đã tối rồi, theo sự bàn tính trước, chỉ cần đến canh hai mà không có tin tức, nàng tất phải tìm người đi cứu bọn hắn.

Hạ Phượng Nghi thấy Tả Giai Âm ưỡn cái bụng bầu toát mồ hôi qua lại như vậy, xót xa nói: "Muội đi cả nửa canh giờ rồi, cho dù muội không sao thì con nó cũng bị nhức đầu chóng mặt luôn rồi."

Tả Giai Âm cười cười, còn chưa đáp thì thấy lão Hà đầu chạy vào, theo sau còn có một người.

"Đại phu nhân, mợ ba, mợ tư, có một người nói là người của Sài Mãnh tìm."

Nam nhân mới vào lách ngước ra trước mặt lão Hà đầu, chấpp tay chào mọi người, sau đó lễ phép nói: "Nô tài phụng mệnh của lĩnh ban đại nhân đến mang thư cho ba vị phu nhân." Nói xong móc thư hai tay dâng lên.

Hạ Phượng Nghi tiếp thư giao cho Tả Giai Âm, mời người mới đến vào đại sảnh ngồi, sau khi nha hoàn mời trà xong, nàng khẽ hỏi: "Ngươi là người của đông hán?"

Người ấy vậy nhỏm dậy nói phải, Hạ Phượng Nghi ra hiệu ngồi xuống. Tả Giai Âm mỉm cười: "Nếu là lão gia nói vậy, chúng ta còn gì không yên tâm chứ? Chỉ là khó cho ngươi phải đi xa như vậy, dọc đường chắc cực khổ lắm."

Người ấy vội nhỏm dậy khách sáo một hồi. Tả Giai Âm gọi lão Hà đầu tới: 'Dẫn khách đi dùng cơm nước một chút đi, trễ vậy rồi hãy nghỉ một đêm rồi đi cũng không muộn."

'Nô tài cung kính không bằng tòng mệnh, xin cáo lui trước."

Lão Hà đầu dẫn người đi, Hạ Phượng Nghi giao lại thư cho Mộ Dung Huýnh Tuyết và Phi Yến xem, thấy trong thư đúng là chữ của Mạnh Thiên Sở, nói bọn hắn lưu lại, sự tình chuyển biến nhanh, vừa mới sặc mùi máu tanh chuyển sang trời không mây tạnh, nhất thiết an bình. Bạn đang đọc truyện được copy tại Y

Tả Giai Âm bước đến ghế, nha hoàn cẩn thận đỡ nàng ngồi xuống. Nàng biết mọi người đang chờ nàng có ý kiến. Thú thật nàng cũng thấy quá đột nhiên, vốn là đáng mừng, nhưng không thể nào mừng được, không hiểu bên trong có chuyện gì gian trá. Nàng cuối cùng bảo nha hoàn đem thư lại xem lần nữa, nhưng chẳng thấy ám hiệu gì trong thư.

"Như vầy đi, nếu như mọi người yên ổn ở lại, chúng ta tạm thời quan sát coi sao. Đến Ân gia sơn trại ào ban ngày, khoái mã đi nhanh cũng hai canh giờ, hiện giờ trời tối, chúng ta không quen đường đến Ân gia, cho dù phái người thám thính cũng khó phát hiện, có chăng đi nữa về báo cáo cũng muộn rồi."

"Giai Âm nói phải lắm, chỉ có điều nếu có gian kế gì, e rằng phu quân và nhị phu nhân..."

Tả Giai Âm nghĩ thấy cũng phải, liền gọi nha hoàn đến dặn vài câu, nha hoàn lập tức đi ngay.

Mộ Dung Huýnh Tuyết nói: "Hy vọng mọi sự yên ổn, muội chẳng có chủ ý gì cả."

Tả Giai Âm cười bảo: "Mọi người đừng lo nữa, chúng ta đi bước nào hay bước nấy, hi vọng như lời lão gia nói."

Chẳng mấy chốc, nha hoàn ôm bồ câu bước vào, mọi người châu đầu lại, lát sao vui vẻ cười.

Hôm sau, thái dương vừa ló dạng, người của Mạnh gia dậy sớm. Tả Giai Âm được nha hoàn phục dịch chải đầu, sau đó đi ra vườn. Mọi người đang bận rộn, Văn Bác đã ngoan ngoãn thức dậy luyện công, dường như mọi sự không có biến hóa, nhưng ai cũng ngầm bất an.

Nha hoàn của Ôn Nhu ôm một con bồ câu bước tới cạnh Tả Giai Âm, đại khái nhận được tin từ Mạnh Thiên Sở. Tả Giai Âm đưa tay lấy thư rồi thả bồ câu đi.

Trong thư chỉ ghi thêm mấy chữ: "An toàn, trời sáng xuất phát. Thiên Sở."
phim Ranh Giới Hiểm Nguy full hd tap cuoi, Ranh Giới Hiểm Nguy tap 1-2-3-4-5/6-7-8-9-10 Ranh Giới Hiểm Nguy tap 11/12/13/14/15/16/17/18/19/20 Ranh Giới Hiểm Nguy tap 21/22/23/24/25/26/27/28/29/30 Ranh Giới Hiểm Nguy vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6