Ong Vàng Phiêu Lưu Ký/>

Ong Vàng Phiêu Lưu Ký

Bee Movie

HD Phim Hoạt HìnhPhim Phiêu Lưu

Diễn viên: Jerry Seinfeld, Renée Zellweger

Đạo diễn: Simon J. Smith, Steve Hickner

Nhà sản xuất: DreamWorks Pictures

Thời lượng: 92 phút

Năm sản xuất: 0000

Quốc gia: Phim Mỹ

Lượt xem: 841 lượt

Loading the player...
Xem Phim Ong Vàng Phiêu Lưu Ký ,tập cuối, - Mau, mau uống chút nước!

Y Liên dạ một tiếng, nhấp vài ngụm nước trong, nhìn hắn nở nụ cười ngọt ngào.

Lâm Vãn Vinh nặng nề nói:

- Y Liên, hát ca thì được, nhưng không thể cứ hát chẳng dừng như vậy. Mệt rồi thì nhất định phải nghỉ ngơi!

- A Lâm ca. Muội không mệt đâu!

Thiếu nữ cúi đầu xuống, nhỏ nhẹ:

- Đêm nay người nhiều, nếu muội không hát lên, chỉ sợ huynh không tìm được bọn muội!

Tìm thì khẳng định là tìm được, chỉ là phải phí chút sức lực, a Lâm ca thở dài một tiếng, kéo tay nàng:

- Được rồi, hôm nay là ngoại lệ, lần sau không được như vậy nữa!

- Vâng!

Y Liên gật đầu một cái thật mạnh, mỉm cười đưa tay ra chỉ:

- A Lâm ca, huynh xem! Trại của chúng ta ở bên đó!

Thuận theo phương hướng ngón tay nàng chỉ, các chàng trai cô gái của Ánh Nguyệt ổ đều đang hướng về phía hắn vẫy tay, gọi bọn họ mau trở về.

Mới kéo tay Y Liên đi được hai bước, các mễ đa xung quanh đã vây quanh họ, bô bô hét lớn, có người còn thẳng thắn hát tình ca ra luôn, căn bản không nguyện ý để nàng đi. Lâm Vãn Vinh nhe răng trợn mắt, mỉm cười nói:

- Y Liên, đây đều là những người sùng bái muội a! Thật nhiều tiểu tử đẹp trai, thế nào, có nhìn trúng ai không? A Lâm ca giúp muội giữ ải!

Thiếu nữ đỏ bừng mặt lên:

- Đâu có đâu! Huynh cứ giữ chặt ải của mình là được rồi!

Người ta đều nói Miêu nữ đa tình, nha đầu này thì lại rất hay thẹn thùng. Lâm Vãn Vinh cười lên ha hả, kéo nàng liều mạng chen ra khỏi đám người, nhếch nhác chạy đi.

Y Liên theo sau lưng hắn, nhấp nháy mắt nói:

- A Lâm ca, huynh giờ này mới trở về, có phải là đi lên Ngũ Liên phong không?

Lâm Vãn Vinh trợn tròn hai mắt:

- Muội, sao muội biết?!

- Kẻ ngốc cũng có thể đoán ra mà!

Y Liên khẽ hứ một tiếng, đột nhiên lại cười lên khúc khích:

- Thế nào, nhìn thấy Thánh cô mà huynh ngày nhớ đêm mong chưa?

Nàng không biết rõ sự tình, coi lời nói thật của a Lâm ca là giả, trong ngữ khí đa phần chứa vẻ trêu chọc, lòng Lâm Vãn Vinh lại sinh cảm khái, lặng lẽ lắc đầu.

Y Liên cười hì hì bảo:

- Việc này cũng chẳng có gì kì quái, huynh nhìn các mễ đa nơi này xem. Mười phần thì có chín muốn gặp Thánh cô, nếu đều có thể gặp thì liệu có được không?!

Ta và bọn họ lại giống nhau ư? Lâm Vãn Vinh mở miệng muốn giải thích, nhưng lại chẳng biết bắt đầu nói từ đâu.

Y Liên thấy sắc mặt hắn có chút khó coi, cũng không nói nữa. Nàng cúi đầu khẽ hỏi:

- A Lâm ca, sơn ca mà mấy ngày nay muội dạy huynh, huynh học được bao nhiêu rồi?

Lâm Vãn Vinh xấu hổ đưa ra năm ngón tay, thiếu nữ nhìn mà vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

- Năm mươi bài?! A Lâm ca, huynh thật giỏi a!

Hắn mồ hôi lạnh tuôn trào, gãi đầu gãi tai xoàn xoạt, bứt rứt một lúc mới nhỏ giọng khẽ đáp:

- Năm, năm bài!

Năm bài? Y Liên lén lè lè lưỡi. A Lâm ca này cái gì cũng thông minh, chỉ là học ca hát lại chậm một chút. Nàng cười khúc khích nói:

- Năm bài cũng không có gì, đây đều là tâm huyết của huynh! Đến Hoa Sơn tiết, huynh nhất định phải hát ra đấy nhé. Nếu không, vị sư phụ này thực quá mất mặt đó!

Lâm Vãn Vinh trời không sợ đất không sợ, da mặt dày như tường thành, cái gì cũng đều dám nói dám làm, duy chỉ có hát tình ca là lại không giỏi giang lắm, theo Y Liên học mấy ngày mà vẫn ngượng ngùng không dám hát ra, tại phương diện này đúng là kém cỏi đến đặc biệt. Y Liên bắt trúng được mạch của hắn nên mới nói ra lời này.

- Tận lực, sẽ tận lực!

Hắn cười đùa một câu cho qua chuyện, nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an, sư phụ tỉ tỉ thật sự có thể cùng ta hát tình ca sao? Con bà nó, thế này chẳng phải là muốn lấy mạng người ta ư?!

Trở về chỗ thanh niên nam nữ của Ánh Nguyệt ổ, mọi người mừng rỡ cổ vũ rào rào. Tất cả vây quanh đống lửa nghe hắn kể chuyện, lần này là chuyện đánh Đột Quyết. Đến cả Tứ Đức đã quen nghe hắn khoác lác mà cũng nghe đến say mê. Nói đến phần gay cấn, các nam nữ Miêu trại đều không cả dám thở mạnh, Y Liên thì càng nắm chặt cánh tay hắn mà bóp cho đỏ hồng lên mấy mảng.

Đến đêm khuya, vạn vật trở nên tĩnh lặng, mọi người đều nằm xuống đất và lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Phía ngoài thành trở nên tĩnh lặng, duy chỉ có những tiếng lửa cháy lốp bốp từ mấy đống lửa đang cháy bừng bừng khẽ khàng vang lên, phảng phất giống như những tiếng trống nhỏ ấm áp.

Một vầng trăng khuyết treo trên không trung, ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống mặt đất, rọi lên những khuôn mặt người. Thật là một khung cảnh lạnh lùng.

Hôm nay đã là mồng một tháng chín, cách thời gian Nguyệt Nha Nhi bị độc phát càng ngày càng gần, đến bây giờ vẫn còn chưa biết nàng đã trúng độc gì, rốt cuộc có giải được hay không. Trên người Lâm Vãn Vinh tựa như có mấy nghìn mấy vạn con kiến đang bò, làm sao có thể ngủ được!

- A Lâm ca, sao vậy?

Y Liên đi đến bên cạnh hắn, hai mắt mở to, nhìn hắn vẻ khó hiểu.

Y Liên là thủ lĩnh của đám thanh niên nam nữ này, quả thật cũng có chút dáng vẻ của đầu lĩnh, mỗi đêm đều đi tuần khắp lượt, đắp chăn đuổi côn trùng cho mọi người. Tinh tế tỉ mỉ, tận tụy cần cù. Uy tín tự nhiên là rất cao.

Nhìn bộ dạng cần mẫn của nha đầu này, Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói:

- Y Liên, nếu Thánh cô không làm đại đầu lĩnh, ta sẽ đề cử muội! Miêu trại ở trong tay muội nhất định sẽ có thể phát dương quang đại!

- A Lâm ca, huynh giễu cợt muội rồi!

Y Liên ngồi bên cạnh hắn, ngượng ngùng nói:

- Muội sao có thể so với Thánh cô? Người là cột trụ tinh thần của Miêu gia bọn muội!

- Cột trụ tinh thần?

Lâm Vãn Vinh khó hiểu hỏi:

- Y Liên. Thánh cô đến khai xuân năm nay mới trở về Miêu trại, trước đây muội chưa từng tiếp xúc qua với cô ấy, sao lại sùng bái như vậy?

Thiếu nữ khẽ lắc đầu:

- A Lâm ca, huynh không phải người Miêu nên không rõ. Thánh cô những năm nay tuy luôn phiêu bạt bên ngoài, hiếm khi về Miêu trại, nhưng rất nhiều nhà sàn, học đường, cầu đường, công trình thủy lợi đều là dùng tiền của người mà xây lên. Để đề phòng bọn tham ô, những ngân phiếu đó người đã phó thác cho các trưởng lão đem từng tấm từng tấm từ bên ngoài vào, còn mời rất nhiều nông dân tới dạy người Miêu bọn muội khẩn điền khai hoang, tu sửa thủy lợi. Mỗi lần xuân về đều mua hạt giống cho bọn muội, lại mời người tới dạy bọn muội đọc sách viết chữ... A Lâm ca, Thánh cô thực là một người phi thường. Huynh nói xem, Miêu gia bọn muội có thể không biết ơn người sao?

Thì ra An tỉ tỉ còn có một mặt ôn tình như vậy. Không phải Y Liên nói ra thì ta căn bản không biết được. Nhớ đến vẻ ngoài phóng đãng ngỗ ngược của An tỉ tỉ, trong lòng Lâm Vãn Vinh càng thấy cảm động vô cùng, ta và sư phụ tỉ tỉ thực là người đi chung một đường a!

- A Lâm ca. Cuộc đời này của muội sẽ học theo Thánh cô mà sống!

Y Liên thẹn thùng nói.

- Vậy muội có biết không? Để giúp đỡ các hương thân của Miêu trại, mấy năm nay Thánh cô một mình phiêu bạt ở bên ngoài, ăn uống rất khổ sở đó!

- Muội không sợ ăn uống khổ sở!

Y Liên kiên định ngẩng đầu lên:

- Muội có thể giống như Thánh cô, vì tộc Miêu, chuyện gì cũng đều không sợ! Huynh có tin muội không?

Nhìn ánh mắt chờ mong của nha đầu này, hắn phảng phất như thấy An Bích Như thời thiếu nữ, mĩ lệ, thuần phác, giỏi giang, kiên cường. Không biết tương lai của nàng sẽ thế nào? Lâm Vãn Vinh thở dài một hơi, nặng nề gật đầu.

Y Liên mỉm cười ngọt ngào, lặng lẽ ôm lấy cánh tay hắn:

- A Lâm ca, huynh thật tốt! Nếu huynh có thể vĩnh viễn ở lại Miêu trại bọn muội, như vậy thì tốt biết bao a!

Ta tốt ư? So với An tỉ tỉ, hình như chẳng là gì rồi! Có điều nếu ta đem An tỉ tỉ từ Thánh cô biến thành Thánh tẩu, ta trở thành nữ tế (con rể) của Miêu trại, như vậy thì gần như có thể lưu lại Miêu trại rồi, nguyện vọng của Y Liên cũng có thể thực hiện!

Hắn nghĩ đến chỗ đắc ý liền lập tức cười lớn. Đang muốn nói chuyện tiếp với Y Liên thì thấy thiếu nữ Miêu gia này đã ngủ say mất rồi.

Đêm đó hắn nghĩ tới rất nhiều chuyện. Một lát nhớ An tỉ tỉ, một lát lại tới Nguyệt Nha Nhi, ngủ chẳng được ngon. Khi mơ mơ hồ hồ mở trừng hai mắt ra, trời đã sáng rõ rồi. Trên người đắp một tấm đệm dày, thoang thoảng mùi thơm nước hoa. Y Liên sớm đã dậy rồi, đang cùng mấy tỉ muội bắc bếp châm lửa, những ngọn khói bếp lượn lờ chậm rãi bay lên.

Tứ Đức đi tới gần, ghé sát vào tai hắn khẽ nói mấy câu. Lâm Vãn Vinh thần sắc lạnh lùng, gật đầu, đứng dậy rồi đi luôn.

- A Lâm ca.

Thiếu nữ Miêu cầm hai chiếc bánh ngô nóng hổi mới lấy ra khỏi bếp, vừa thổi vừa chạy đến đưa tới tay hắn:

- Cho huynh!

Trên tóc nàng còn đính mấy hạt sương thu đã ngưng kết thành giọt nước, dưới ánh thái dương mới mọc, lấp lánh phản chiếu những ánh sáng thanh khiết. Khuôn mặt nàng đỏ bừng tươi rói như ánh rạng đông. Lâm Vãn Vinh nhận lấy chiếc bánh, lập tức kêu ầm lên, bỏng tới da miệng run lên bần bật.

Y Liên cười khúc kha khúc khích. A Lâm Ca bất lực nhìn nàng:

- Đêm nay ta có thể tìm được sơn trại của chúng ta, muội đừng hát nữa! Đương nhiên, nếu có tên tiểu tử nào muội trúng ý hát đối với muội, như thế thì sẽ là ngoại lệ, ha ha!

- Không có đâu!

Y Liên hai má đỏ bừng, khẽ nói:

- Huynh trở về sớm một chút. Muội... mọi người đều đợi nghe huynh kể chuyện đó!

Ta trở thành đại vương kể chuyện rồi! Hắn mỉm cười gật đầu, từ biệt mọi người rồi thẳng tiến vào trong thành.

Hoa Sơn tiết ngày mai đã bắt đầu rồi, đây là ngày lễ lớn nhất của trăm dặm Miêu hương. Các hương thân xa gần lục tục đổ vào trong thành. Trên đường lớn người đông đến mức giọt nước cũng không lọt qua được. Cả Quân Liên đã trở thành lễ hội lớn của Miêu gia.

Đi xuyên qua đám người một hồi lâu, từ một ngã rẽ khuất đột nhiên có một cái đầu chui ra, lén vẫy vẫy hắn, chính là Cao Tù, hắn liền vội vã bước tới. Liền thấy Hưng Văn huyện thừa Ngô Nguyên đang mặc thường phục, cái bụng béo phì ưỡn ra, nhìn thấy hắn liền vội vã quỳ xuống:

- Hạ quan Ngô Nguyên khấu kiến phò...

- Được rồi được rồi!

Lâm Vãn Vinh xua xua tay:

- Mấy nghi thức xã giao này khỏi cần đi!

- Vâng, vâng! Không biết phò mã gia đã ăn sáng chưa? Hạ quan đã chuẩn bị một chút thức điểm tâm ở gần đây, mời phò mã nếm...

- Khỏi cần, ta thích ăn thứ này!

Hắn hừ một tiếng, đưa chiếc bánh ngô trong tay lên gặm lấy một nửa.

Ngô Nguyên đại kinh, vội vã quỳ xuống liều mạng dập đầu:

- Đại nhân thâm nhập hương lí, yêu dân như con, cùng bách tính đồng cam cộng khổ, thực là tấm hương trong thế gian, mẫu mực của mọi người! Hạ quan nhất định sẽ noi theo đại nhân, phát dương tinh thần chói lọi của ngài. Cùng...

Mấy kiểu vỗ mông ngựa này lão tử không phải là đối thủ của hắn. Lâm Vãn Vinh nghe mà chỉ đành nghiến răng chịu đựng, vội ngắt lời hắn:

- Đừng nói mấy lời khách sáo nữa! Ngô đại nhân, chuyện mà Cao thống lĩnh kêu ngươi do thám, có manh mối gì chưa?

- Vâng vâng!

Ngô Nguyên hạ thấp thanh âm, khom người cung kính tâu:

- Hồi bẩm lão gia, hạ quan đã đi tìm hiểu rõ ràng rồi. Trưa này, Miêu hương đại đầu lĩnh Trát Quả muốn ở tại Hương Vận lâu gần đây mở tiệc mời phủ đài đại nhân!

Hương Vận lâu chính là tửu quán tốt nhất ở Quân Liên. Hôm trước khi vào thành hắn cũng thấy qua, đích xác có chút khí phái. Lâm Vãn Vinh ừm một tiếng, thong thả hỏi:

- Trát Quả mở tiệc đãi khách, Ngô đại nhân chắc cũng thuộc nhóm được mời chứ?

- Chuyện này, chuyện này...

Ngô Nguyên bị dọa cho co rụt đầu lại, không cả dám thở mạnh ra.

- Kì thực cũng chẳng có gì! Đã có người mời khách, không đi thì cũng lãng phí!

Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ vai hắn, nửa đùa nửa nghiêm nói:

- Đi nghe xem đại đầu lĩnh và phủ đài đại nhân có lời tri tâm gì muốn nói ra. Hai vị này, có thể sẽ là "tấm gương" cho Miêu gia đó!

Hai chữ "tấm gương" mà phò mã gia vừa nói ra, lão béo Ngô lập tức tâm kinh đảm chiến, vội vã lau mồ hôi lạnh, gật đầu lia lịa thưa:

- Vâng, vâng, hạ quan hiểu rồi, hạ quan đi làm ngay đây!

Đuổi Ngô Nguyên đi, Cao Tù hung hăng phì một tiếng:

- Cái đồ chơi gì thế này? Béo như một quả cầu thịt, cái thân béo ú đó chỉ sợ là đã hút không ít máu của bách tính để to lên.

- Món nợ của hắn cứ để từ từ tính.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh bốn phía, đột nhiên nói:

- Cao đại ca. Hương Vận lâu đã ở trước mặt, chúng ta đi xem xem!

Cao Tù ở Quân Liên đã đi vài vòng, địa hình cũng có thể tính là nắm rõ, nghe vậy liền dẫn hắn xuyên qua đám người mà đi. Sau thời gian uống hết một chén trà liền nhìn thấy một tòa lầu các trông đẹp như tranh vẽ, vị trí nằm ngay giữa phố xá sầm uất, người xung quanh đi lại không ngớt, nhiệt náo phi thường.

Lâm Vãn Vinh tỉ mỉ dò xét một lúc, đang lúc chính ngọ, Hương Vận lâu lại chẳng có khách nhân nào ra vào. Xung quanh có tới mấy trăm tráng hán Hắc Miêu đang đi lại cả trong tối lẫn ngoài sáng, cảnh giác nhìn quanh bốn phía. Xem ra Hương Vận lâu này đã bị Trát Quả bao trọn rồi, những người bình thường căn bản chẳng thể tiến gần.

Thời gian vừa đến chính ngọ, đột nhiên xuất hiện một chiếc kiệu lớn đỉnh vòm từ phía xa đi tới, hai đội binh lính tay cầm đao thương ở phía trước huyên náo mở đường. Bách tính xung quanh bị dọa cho trốn chạy ào ào, nhất thời gà bay chó nhảy, trẻ con gào khóc, phố xá loạn hết cả lên.

Hôm qua đã được kiến thức sự bá đạo của tên Nhiếp Viễn Thanh này, hôm nay còn thậm tệ hơn, tên họ Nhiếp này rõ ràng là thổ hoàng đế ở Tự Châu mà! Lâm Vãn Vinh căm giận hừ một tiếng, trong mắt lóe lên từng trận sát cơ.

Bên ngoài Hương Vận lâu trăm bước đều đã bị giải quyết sạch sẽ. Trát Quả đại đầu lĩnh tay cầm sài đao, mau chóng bước mấy chục bước, tới trước kiệu cung kinh hành lễ:

- Miêu gia Trát Quả bái kiến phủ đài đại nhân! Chúc đại nhân phúc thọ an khang, phú quý lưu trường!

- Đại đầu lĩnh quá khách khí rồi.

Từ trong kiệu truyền ra một tiếng cười sang sảng. Rèm được vén lên, Trát Quả vội vã đích thân giữ rèm kiệu, từ bên trong có một người trung niên mặt trắng không râu chậm rãi đi ra. Người này thân mặc đại hồng quan bào, từ mi thiện mục, mặt như trăng tròn, trên khuôn mặt trắng hồng lại kèm theo một nụ cười rạng rỡ, nhất nhất hướng về bốn phía ôm quyền, dáng vẻ rất là khách sáo.

Đây chính là tên Nhiếp Viễn Thanh đó? Lâm Vãn Vinh từ xa liếc nhìn, trong lòng không nén nổi sinh ra cảm khái, cái gì gọi là người không thể xem tướng mạo, nhìn vị Nhiếp đại nhân này là rõ ngay! Nếu không biết rõ những việc hắn đã từng làm, không chừng còn có người coi hắn như Phật Di Lặc luôn mất!

Trát Quả ở phía trước khom lưng dẫn đám người Nhiếp đại nhân vào trong Hương Vận lâu, mấy trăm binh lính và Hắc Miêu thân vệ của Trát Quả tầng tầng lớp lớp thủ ở ngoài cửa. Trừ phi ngẫu nhiên nghe thấy những tiếng cười từ trong lâu truyền ra, còn lại mọi sự chẳng nhìn thấy được chút nào.

- Lâm huynh đệ, bây giờ làm thế nào?

Cao Tù cẩn thận hỏi.

Còn có thể làm thế nào nữa? Đi lòng vòng quanh tòa lầu một lúc lâu, đầu nghĩ đến muốn vỡ cả ra mà cũng chẳng tìm được cách nào để lẻn vào, Lâm Vãn Vinh nghiến răng:

- Đợi!

Một chữ đợi này cũng chẳng phải nhẹ nhàng. Từ khi mặt trời trên đỉnh tới lúc mặt trời lặn, hai người đi vòng quanh đó không dưới mấy trăm vòng, từ xa xa có thể nghe thấy tiếng chạm cốc chạm chén, những tràng cười rung trời từ trong Hương Vận lâu truyền ra, hắn và Cao Tù thì lại chỉ có thể ngồi ở bên ngoài phơi nắng.

Đợi đến lúc đèn được kéo lên, cửa lớn của Hương Vận lâu mới nặng nề mở ra. Nhiếp đại nhân với khuôn mặt hiền từ như bồ tát mang theo nụ cười chậm rãi đi từ trong ra, theo sau hắn là đại đầu lĩnh Trát Quả mặt cũng đã hơi đỏ hồng không ngừng ôm quyền thăm hỏi, trong mắt ánh lên những tia quang mang vui mừng.

- Trông tình thế này, chỉ sợ là đã đàm phán thành công rồi!

Cao Tù nhỏ giọng nói.

Ta cũng biết là đàm phán thành công rồi. Nhưng bọn chúng rốt cuộc đã đàm phán về việc gì đây?! Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ đành cười khổ.

Mắt thấy chiếc kiệu quan của Nhiếp Viễn Thanh đã đi xa. Huynh đệ Trát Quả Trát Long trực tiếp rời đi luôn. Trên đường đã vắng vẻ, hai người trở về căn nhà lụp sụp kia chỉ mất một lát. Vừa về tới đã thấy gã béo Ngô Nguyên thở phì phò chui vào trong:

- Phò, phò mã...

Lâm Vãn Vinh cố nhịn sự lo âu trong lòng, mỉm cười nói:

- Ngô đại nhân trở về rồi! Tiệc trưa ăn ngon không?

- Hạ quan đáng chết!

Ngô Nguyên phốc một tiếng quỳ xuống dưới đất, dùng sức dập đầu, khóc lên nức nở:

- Hạ quan đã phụ sự phó thác của đại nhân! Tên Trát Quả đó và Nhiếp Viễn Thanh vào phòng mật đàm, canh giữ rất cẩn thận. Hạ quan mạo hiểm tới gần, cũng chỉ có thể nghe được một chút ít mà thôi! Hạ quan đáng chết, hạ quan đáng chết a!

Lâm Vãn Vinh cười hì hì, đưa tay ra đỡ hắn:

- Ngô đại nhân nặng lời rồi, Trát Quả và Nhiếp đại nhân nói đến những gì ta sớm đã biết, kêu ngươi đi cũng chỉ là để lấy thêm bằng chứng bên cạnh mà thôi!

Bên cạnh Nhiếp Viễn Thanh cũng có thám tử mà phò mã cài vào? Lòng Ngô Nguyên run rẩy, phò mã đúng là cao thâm khó dò a!

- Ngô đại nhân, nói xem ngươi nghe được mấy câu gì!

Phò mã từ tốn vỗ vai hắn, mỉm cười:

- Đừng sợ, tùy tiện nói, nói sai cũng không việc gì. Dù sao cũng chỉ là bằng chứng thôi!

Ngô huyện thừa dập đầu như giã tỏi:

- Đánh chết hạ quan hạ quan cũng không dám lừa gạt người! Hạ quan chỉ nghe được mấy chữ, gì mà "Thánh cô", "động thủ", "giết hết bất kể", còn những chuyện khác đều chẳng nghe ra!

Động thủ? Giết hết bất kể? Mắt Lâm Vãn Vinh lóe hàn quang. Cái tên tiếu diện phật Nhiếp Viễn Thanh này, lẽ nào muốn động thủ giết người vào lúc Hoa Sơn tiết? Tên khốn khiếp này thủ đoạn thật tàn nhẫn!

Hắn không nói không rằng, trầm ngâm hồi lâu. Cao Tù biết hắn đang suy nghĩ, không dám làm phiền, liền lặng lẽ dẫn Ngô Nguyên ra ngoài.

Cũng chẳng biết đã đứng bao lâu, trong sân gió nhẹ dần nổi lên, thổi trúng người khiến hắn rùng mình một cái. Ngẩng đầu nhìn lên thì màn đêm đã dần hạ xuống rồi, cũng chẳng biết đã là giờ nào nữa.

Ngũ Liên phong phía xa sừng sững trong mây, hệt như những cánh hoa thầm lặng nở trong màn đêm. Hắn nhìn ngắm hồi lâu, lặng lẽ lắc đầu, nghiến răng nói:

- Hồ li tỉ tỉ này. Đã bị người ta khi phụ đến nơi rồi mà vẫn cứ trốn ở trên núi không nghe không hỏi. Muốn tu luyện thành hồ li tinh sao?!

Lời còn chưa dứt đã liền cảm thấy mông đít lạnh ngắt, cảm giác đau nhức truyền đến. Hắn tựa như thú bị đạp trúng đuôi, nhảy dựng lên, tức giận quát:

- Ai, ai đánh ta?

- Ngươi đoán xem?!

Một thanh âm vừa lạnh lùng lại vừa mang theo vẻ vũ mị bỗng nhiên vang lên bên tai hắn!

phim Xem Phim Ong Vàng Phiêu Lưu Ký full hd tap cuoi, Ong Vàng Phiêu Lưu Ký tap 1+2+3+4+5+6+7+8+9+10 Ong Vàng Phiêu Lưu Ký tap 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 Ong Vàng Phiêu Lưu Ký tap 21-22-23-24-25/26-27-28-29-30 Ong Vàng Phiêu Lưu Ký vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6