Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân/>

Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân

Single Princess And Blind Dates

Tập 26-27 Phim Tình CảmPhim Hài Hước

Diễn viên: Triệu Tịnh, Lâm Chí Dĩnh, Trần Ngạn Phi, Hồng Tiểu Linh, Quách Phẩm Siêu

Đạo diễn: Trần Minh Chương

Thời lượng: 28 Tập

Năm sản xuất: 2010

Quốc gia: Phim Trung Quốc

Lượt xem: 4810 lượt

Loading the player...
Xem Phim Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân ,tập cuối, 12.

CON NUÔI

Mắt Mộc Duệ Thần lạnh băng lướt qua người Ngải Ái, sau đó gạt chăn qua một bên. Cậu ung dung đi tới bàn, cầm tập giấy tờ Ngải Ái để trên bàn, lật soàn soạt.

Nhìn chằm chằm vào tập giấy tờ, lông mày cậu cau lại. Bỏ tập giấy xuống, cậu khoanh tay nhìn Ngải Ái cười gằn.

“Không có nguyên nhân gì ở đây. Chỉ sợ vi phạm pháp luật”.

“Vi phạm pháp luật là sao?”. Ngải Ái hoảng hốt.

“Người được giám hộ có quyền đổi người giám hộ. Người giám hộ phải chấp hành mọi điều khoản theo quy định của pháp luật, nếu không sẽ bị xử phạt”.

Ngải Ái nhảy bật khỏi ghế như lò xò, chạy tới lấy xấp giấy tờ lật lật một hồi, mở to mắt nhìn mấy hàng chữ dày đặc.

“Mấy điều khoản này không công bằng với chị”. Ngải Ái quát lớn. “Này, em phải giải thích cho chị hai đây biết vì sao lại thế này chứ?”

“Chị hai à?”. Mộc Duệ Thần mấp máy môi nhìn cô, vẻ mặt có chút không được tự nhiên cho lắm.

Ngải Ái cúi đầu, choáng váng dựa vào cạnh bàn.

Giấy xác nhận ghi rõ: Cô là mẹ nuôi.

Hồi bé, ba mẹ thường nói ở hiền gặp lành. Giờ thì Ngải Ái biết gặp lành ấy là như thế nào rồi.

Người tốt lấy thân giúp người thì người được giúp cũng lấy thân hậu tạ.

Và bây giờ cô bỗng dưng có một cậu con nuôi từ trên trời rơi xuống.

13.

SÀM SỠ

“Người được giám hộ có quyền đổi người giám hộ”.

Ngải Ái đọc lại một câu trong các điều khoản, mắt híp lại. Ngay cả quyền lựa chọn cô cũng không có, còn thằng nhóc này lại có.

Ngước đầu nhìn Mộc Duệ Thần, cô nói:

“Ê, em có ghét chị không?”.

Mộc Duệ Thần lui lại ngồi xuống giường, cầm quyển sách lên đọc.

Tiếp tục lải nhải.

“Ê, em không muốn sống cũng một người không quen không biết đúng không?”

Mộc Duệ Thần chăm chú đọc sách, mắt chẳng thèm nhìn lên.

“Ê, em cũng thấy có một mẹ nuôi mười bảy tuổi không hợp lý đúng không nhở?”

Mộc Duệ Thần lúc này mới ngẩng mặt lên. Mắt thằng nhóc nhìn chăm vào ngực cô.

“Chị mà mười bảy tuổi à?”

“Thằng nhóc kia! Nhìn cái gì mà nhìn?”. Ngải Ái giơ hai tay lên che ngực. “Em trẻ con thì biết cái gì?Do chị dậy thì trễ á. Ơ…”.

Ngải Ái mở to mắt nhìn hai tay mình bị gạt mạnh xuống, sau đó một bàn tay thon gầy cứ nhè ngực cô mà bóp.

Hết sờ bên trái, tới bóp bên phải. Một, hai, ba. Lại còn sờ tới ba lần.

Sờ xong, thằng nhóc rụt tay lại, cầm sách đọc tiếp. Ánh mắt thản nhiên như không có chuyện gì.

Đây là mát xa ngực?

Không, không phải. Thằng quỷ sứ này dám sàm sỡ cô.

Ngải Ái sững người mất mấy giây mới nhớ ra mình là người bị hại, giơ tay đập bốp bốp người ngồi trên giường.

“Thằng quỷ, đồ khốn, dám sàm sỡ chị”.

“Tôi chỉ muốn kiểm tra chị chắc chắn khác tôi”. Mộc Duệ Thần giương đôi mắt đen trong vắt không có nổi một tia xấu xa. “Chị bị sao vậy?”.

Ngải Ái ngừng đập, trừng mắt nhìn thằng nhóc.

Hai người mắt đối mắt một lúc thì Mộc Duệ Thần mỏi mắt nên nhìn qua chỗ khác.

Thôi, cứ coi như nó còn nhỏ, phải dạy dỗ nó vài điều cơ bản về sinh lý.

Tức sôi gan nhưng cũng đành xẹp lửa giận xuống, cô nhỏ nhẹ nói:

“Sau này không được như thế. Con trai mà làm như vậy, con gái sẽ giận đấy”.

“Chị giận à?”

“À, không. Chị chưa tới mức đó đâu…”

Bộp.

Mộc Duệ Thần ngáp dài, ngả người xuống giường.

“Ừ! Sau này tôi không làm vậy nữa đâu”.

Vậy có ngoan hơn không.

“Vì chị và tôi chẳng khác nhau mấy. Sờ cái của chị không bằng sợ cái của tôi…”

“Em… em…”. Ngải Ái tức sôi máu.

14. UY HIẾP LẠI

Có hành vi sàm sỡ con gái, chính là thằng nhóc này.

Thích chọc cho người khác tức sôi máu, cũng chính là nó.

Dê xồm rõ ràng mà còn độc miệng được, cũng là nó luôn.

Thằng quỷ sứ trời đánh này, chị đây mà không dạy mày thì chị là con chi chi.

Ngải Ái tức sôi máu, nổi trận lôi đình.

“Mộc-Duệ-Thần, thằng quỷ kia, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu”.

“Đằng nào tôi cũng chẳng thích chị, càng không muốn ở cùng nhà với một cô ngốc như chị. Vậy mà lại có giấy tờ xác nhận chị là người giám hộ. Hài hết sức!”. Mộc Duệ Thần quét mắt qua mặt cô. “Hành động cứu tôi là do chị muốn chứ tôi không hề ép chị. Mấy giấy tờ lãng xẹt kia tôi sẽ xử lý. Tôi không cần chị phải giả mù sa mưa trước mặt tôi. Chị muốn gì cứ nói, sau đó xin mời chị rời khỏi đây”.

Ánh mắt sắc bén của thằng nhóc chỉa thẳng vào cô. Giữa cô và cậu ta dường như có một bức tường vô hình ngăn cách.

Chạy tông chạy tọt cả ngày, đêm khuya cũng không được yên thân vì phải lo cho nó thế mà bây giờ cô lại phải nghe những lời lạnh nhạt thế này đây.

Lòng Ngải Ái chợt lạnh đi.

Cô nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Mộc Duệ Thần.

“Mộc Duệ Thần, em đừng ném lòng tốt của người khác cho chó gặm như vậy. Nếu chị giúp người khác, có lẽ người ta sẽ không nói năng lạnh nhạt như em đâu. Chị không có mục đích gì lớn cả. Chị chỉ muốn em đồng ý với chị một chuyện”.

Hóa ra là cũng có mục đích thật.

Mộc Duệ Thần quay sang, nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ.

“Nói!”.

“Em là thằng quỷ sứ vô tâm. Chị chỉ cần hai chữ thôi. Nói ‘cảm ơn’ chị!”. Cô hét lên, lao tới bóp cổ thằng nhóc.

Dồn sức vào mười ngón tay, vì vừa gào vừa bóp cổ nên mặt cô đỏ gay, miệng thở hồng hộc, mắt trừng trừng Mộc Duệ Thần.

Tức quá. Sự nhẫn nại của cô đã bị thằng nhóc này ép cho nổ tung.

“Ặc…ặc…”

Mộc Duệ Thần ngồi trên giường thở hộc hơi, mặt đỏ bừng, cắn răng nói:

“Chị đè lên vết thương của tôi…”

“Nói cảm ơn chị mau!”. Ngải Ái không quan tâm, khuỷu tay vẫn đè lên ngực Mộc Duệ Thần, mắt không chớp. “Nói cảm ơn chị đi rồi chị mày sẽ tha cho”.

Mắt Mộc Duệ Thần tóe lửa:

“Muốn uy hiếp tôi à?”

“Cậu thấy rồi đấy thôi”. Ngải Ái cười đắc ý.

Mặt Mộc Duệ Thần xám ngoét, lại bị cô đè lên vết thương nên không thể nhúc nhích được.

Giằng co một hồi, cậu hạ giọng nói:

“Tạ!”. [Có thời gian Bơ sẽ nghiên cứu chữ tạ… dịch thế nào cho hay].

“Hai chữ cơ mà?”

“Tạ! Tạ!”. Nghiến răng nghiến lợi nói.

“Cảm ơn ai mới được chứ?”. Ngải Ái hơi thả tay ra, cười rõ tươi. “Gọi tên chị đây này”.

Khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt Mộc Duệ Thần sắc bén như cũ.

Bàn tay cậu nhanh chóng ôm chặt lấy eo cô quật ngã xuống giường. Ngải Ái thét lên, chưa kịp làm gì đã bị Mộc Duệ Thần nằm đè lên trên người.

Sợ quá nên cô mở to mắt, lắp bắp nói:

“Em… em…”

“Sợ?”

Mộc Duệ Thần ghé mặt gần sát, nhìn thẳng vào mặt cô, bên dưới ánh đèn, đôi mắt cậu toát ra ánh nhìn nồng nàn.

“Có giỏi thì uy hiếp tôi nữa đi!”

15. ÁC MA ĐỘI LỐT THIÊN SỨ

Ngải Ái xụ mặt một đống, trán nhăn tít. Hai tay bị thằng nhóc kẹp chặt trên đỉnh đầu như gọng kiềm không nhúc nhích được.

“Này, thả ra”.

“Tên tôi không phải ‘này’!”

“Mộc Duệ Thần, thả chị ra. Đau quá!”. Ngải Ái la lên yếu ớt, ngẩng đầu thấy Mộc Duệ Thần thờ ơ đành phải nhẹ giọng nói.

“Ừ thì hai chữ cảm ơn kia chị không cần em phải nói nữa. Thả chị ra đi! Như em nói rồi đó, chị chẳng qua chỉ là người qua đường thôi. Giờ chị sẽ rời khỏi bệnh viện ngay lập tức. Chị với em coi như chưa từng gặp mặt, không ai biết ai. Ok?”

“Đã có gan uy hiếp tôi, giờ còn muốn ra đi trong bình yên? Ngốc quá! Ý muốn của chị rất tiếc tôi không đồng ý”.

Cái gì? Thằng nhóc miệng còn hôi sữa này dám lên mặt với mình.

Ngải Ái bị đè tới khó thở, càng giãy giụa càng vô ích, đành phun đại mấy chữ mềm mại:

“Giờ em muốn chị phải thế nào đây?”

Thằng nhóc này khó dạy bảo hơn cô tưởng. Nhìn yếu ớt thế thôi mà mạnh ra phết. Mười bảy năm qua cô ăn đủ, ngủ đủ mà cuối cùng có một thằng nhóc mười ba tuổi cũng chịu bó tay không làm gì được.

Mộc Duệ Thần nhếch môi cười như không.

“Giống chị thôi, chị chỉ cần nói ba chữ, tôi thả chị ra liền”.

“Ok! Nói gì thế?”

“Cho chị đoán. Đoán được tôi thả chị ra”.

Cái thằng…

“Ừm.. ‘Rất xin lỗi’! A, đau!”. Thằng nhóc đè càng mạnh hơn khiến trán cô nhăn tít cả lại. “Không đúng thì để chị đoán. Em nhẹ tay chút đi! Đau chết mất”.

“Tốt!”. Mộc Duệ Thần mỉm cười như thiên sứ. “Trật lất rồi đấy. Cố lên nào!”

Giọng nói dịu dàng phả vào tai làm cho Ngải Ái lạnh sống lưng.

Thằng nhóc này có thể gán cho nó cái tên “Ác ma đội lốt thiên sứ”.

Suy nghĩ một lát, cô ngập ngừng:

“Đó là… ‘Không xin lỗi’. Ái đau!… Đừng có đè nữa mà!”.

Lại sai rồi. Mặt xụ xuống, cô hỏi:

“Là gì thế? Em nói phứt ra cho rồi. Hay là ‘không cần cảm ơn’. A! Em giết chị đi cho rồi!”

Mộc Duệ Thần trước sau vẫn đè lên người cô, một bàn tay dễ dàng giữ chặt hai tay cô, tay kia nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào mắt:

“Giết chị làm gì. Tôi không phải là kẻ thủ ác”.

Đúng! Thằng nhóc không phải là kẻ thủ ác mà là kẻ áp bức.

16. ÁC MA ĐỘI LỐT THIÊN SỨ

“Chị đã nói xin lỗi em rồi mà. Em đừng để bụng nữa. Con nít có thể nổi cáu nhưng không nên quá đáng quá. Cứng đầu cứng cổ cũng không có gì là xấu nhưng cũng vừa phải thôi chứ. Khuya lắm rồi đấy. Em ngủ đi để ngày mai còn phẫu thuật..”. Ngải Ái nhỏ giọng năn nỉ nhưng Mộc Duệ Thần có mềm mỏng cỡ nào cũng chẳng ăn thua.

Mắt thằng nhóc nhìn cô chằm chằm, mỉm cười như đang yêu chiều thú cưng.

“Bánh bao xá xíu?”

“Cái bát cơm?”

“9 giờ rồi!”

“Em đói không?”

“Xin em đấy. Chị mệt quá rồi”

Mộc Duệ Thần vẫn chẳng mảy may nhúc nhích. Tim thằng nhóc bằng đá chắc.

Ngải Ái đành xụi lơ mặc cho thằng nhóc nắm tay mình, miệng nói tía lia.

“Yes, I can”.

“Nạp ni nga”

“I love you”.

“Ừ!”

Y! Nó trả lời rồi. Mắt Ngải Ái sáng trưng như đèn pha ô tô. “Đúng rồi hả?”

“Tôi từ chối”. Thằng nhóc nhún vai. “Chị không phải người tôi yêu”.

Trời. Thằng nhóc Shinichi này lại còn từ chối “câu tỏ tình” của cô.

Quá mệt mỏi với trò trẻ con của thằng nhóc, Ngải Ái mặc kệ, cứ ngủ đã. Ngày mai thức dậy sẽ là một ngày mới tốt lành. Mấy chuyện xảy ra trong ngày hôm nay từ đầu tới cuối đều chỉ là sai lầm mà thôi.

Haizzz.

“Tha cho chị đi!”. Cô lẩm bẩm, hai mắt ríp cả lại.

Mộc Duệ Thần bỗng rời khỏi cô khiến cả người nhẹ bâng. Thằng nhóc buông cổ tay cô ra rồi ngồi trên đầu giường.

“Trả lời đúng rồi!”

“Sao cơ?”. Ngải Ái mơ màng hỏi. “Vậy chị đi được rồi đúng không?”

Mộc Duệ Thần quay sang, đôi mắt đen lấp lánh, đôi lông mày giãn ra, khẽ lắc đầu:

“Không được”.

Mặt Ngải Ái xám xịt. “Em lừa chị”.

Cơ thể cao gầy của Mộc Duệ Thần hơi nhúc nhích. Thằng nhóc đưa ngón tay lên chỉ vào ngực mình.

“Chị nên chịu trách nhiệm”.

Trên ngực áo bệnh viện của thằng nhóc cô chợt nhìn thấy một vết máu hình cánh hoa.

Nói xong, Mộc Duệ Thần buông lỏng hai cánh tay, ngã ập xuống giường.

Rầm.

Ngải Ái rên lên một tiếng. Mộc Duệ Thần lúc này đã ngã vào trong lòng cô. Đôi môi mềm mại của thằng nhóc chạm vào môi cô.

“Á!”

Má áp má, môi kề môi. Thứ cảm xúc chưa từng trải qua này khiến Ngải Ái lúng túng hét toáng lên.

Mộc Duệ Thần nhắm hai mắt lại, vì quá mệt mỏi nên cậu ngất xỉu.

Đồng hồ trên bàn vang lên một tiếng, báo hiệu thời khắc cuối cùng của ngày sinh nhật cô.

Đây… đây là nụ hôn đầu đời của cô mà.

Ngải Ái khóc không ra tiếng.
phim Phim Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân full hd tap cuoi, Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân tap 1+2+3+4+5+6+7+8+9+10 Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân tap 11+12+13+14+15+16+17+18+19+20 Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân tap 21,22,23,24,25,26,27,28,29,30 Nhật ký xem mặt của công chúa độc thân vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6