Ngày Thứ 2 Đáng Sợ/>

Ngày Thứ 2 Đáng Sợ

Bloody Monday

Tập 9/9 Phim Hành Động

Năm sản xuất: 2013

Quốc gia: Phim Nhật Bản

Lượt xem: 1930 lượt

Loading the player...
Xem Phim Ngày Thứ 2 Đáng Sợ ,tập cuối,  

Chính văn Chương 158: Bí mật bại lộ

 

Lấy tính tình của Thích Vi, biết Thích Ngọc Lâm xin Hoàng thượng ép hôn, lại nghĩ đến Đoàn Chính Trung vì đối nghịch với Thích gia mà đón nàng về Đoàn phủ, hẳn nàng ấy sẽ cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy có lỗi với nàng.

Nhưng sự thật, không phải như thế, sự thật là nàng lừa nàng ấy.

Chờ mãi, chỉ ngồi không gọi trà nàng cũng hơi ngượng, đột nhiên trước mắt sáng ngời, thấy Thích Vi thất hồn lạc phách đang lên lầu.

Nàng lập tức phản ứng lại, đứng lên gọi:“Vi Vi!”

Thích Vi ngẩng đầu, thấy nàng sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên chạy xuống lầu.

“Vi Vi —” Cầu Mộ Quân vội vàng đứng dậy đuổi theo xuống lầu.

Thích Vi lập tức chạy vào ngõ nhỏ bên cạnh quán trà, Cầu Mộ Quân vội vàng đuổi theo.

Không ngờ khi vào ngõ nhỏ lại không nhìn thấy bóng dáng Thích Vi, nàng ấy biết võ công, nếu muốn chạy, đương nhiên Cầu Mộ Quân không đuổi kịp.

“Vi Vi, Vi Vi!”

Kêu vài lần, không người trả lời, Cầu Mộ Quân trước sau tìm vài lần, cũng không thấy Thích Vi. Hình như nàng ấy đã đi xa .

Nhìn ngõ nhỏ trống rỗng, Cầu Mộ Quân cô đơn đứng tại chỗ. Vì sao nàng lại chạy?

Đứng ở ngõ nhỏ một lát, xác định Thích Vi thực sự đã đi mất, nàng mới xoay người trở về, quyết định về Đoàn phủ trước.

“Ở đây làm cái gì?” Giọng nói quen thuộc truyền đến, nàng quay đầu, nhưng lại thấy Đoàn Chính Trung.

“Sao chàng lại ở đây?” Nàng giật mình hỏi.

“Có việc.” Đoàn Chính Trung trả lời.

Nghĩ tới, nàng vội hỏi: “Chàng có gặp Thích Vi không ?”

Đoàn Chính Trung lắc đầu, nói: “Tìm nàng ta làm gì?”

Cầu Mộ Quân cúi đầu nói: “Hôm nay nàng ấy tới Đoàn phủ, ta đoán hẳn là nàng ấy đi tìm ta. Nàng ấy vẫn luôn đối tốt với ta như vậy, mà ta lại……” Cầu Mộ Quân ảm đạm nói: “Ta thực hối hận lúc trước cố ý tiếp cận nàng, tiếp cận Thích Ngọc Lâm, bọn họ đều thật tình với ta, mà ta lại chỉ là kẻ lừa đảo. Cũng không biết nàng ấy bây giờ thế nào, Thích Ngọc Lâm thế nào.”

“Thích Ngọc Lâm? Người nàng quan tâm thật đúng là nhiều.”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn nói: “Chàng đừng như vậy được không, nếu không phải chàng cường bạo ta sau lại bỏ ta, sẽ có chuyện Thích Ngọc Lâm sao? Như vậy ta cũng sẽ không lừa huynh muội bọn họ, cũng không hổ thẹn như thế này.”

“Ai!” Đoàn Chính Trung đột nhiên bắn ra ngân châm lên nóc ngôi nhà bên cạnh.

Thích Vi nhanh chóng từ nóc nhà lăn xuống, dừng trên mặt đất, né tránh ngân châm.

“Vi Vi!” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói.

Thích Vi nhìn chằm chằm nàng nói: “Vừa rồi ngươi nói gạt chúng ta là ý gì?”

“Vi Vi, tỷ……” Cầu Mộ Quân không biết nên nói thế nào.

Thích Vi nói: “Ngươi cố ý tiếp cận ta cùng Nhị ca ta? Hôm nay Nhị ca ta ruột gan đứt từng khúc đều do một tay ngươi bày ra? Còn có, quan hệ của ngươi cùng Đoàn Chính Trung vốn không giống như bên ngoài đồn đại đúng hay không?”

Xong, nàng nghe được! Có lẽ nàng đã đoán ra chuyện Đoàn Chính Trung là thái giám giả!

Cầu Mộ Quân vội nhìn sang Đoàn Chính Trung, chỉ thấy hắn nhìn Thích Vi, chậm rãi nâng tay phải lên, trong mắt lộ ra sát ý.

“Đừng mà!” Nàng ngăn tay hắn lại nói: “Đừng giết nàng ấy!” Tiếp theo nàng quay đầu nhìn về phía Thích Vi nói: “Vi Vi, tuy tỷ cố ý tiếp cận muội, nhưng thật lòng muốn làm tỷ muội với muội, tỷ cũng không cố ý làm tổn thương Thích Ngọc Lâm. Chuyện hôm nay muội vĩnh viễn không bao giờ nói ra, được không? Muội đáp ứng tỷ, Đoàn Chính Trung thả muội, muội đừng hại hắn.”

Thích Vi nhìn ngân châm trên tay Đoàn Chính Trung, chậm rãi lui về phía sau.

Vừa rồi Đoàn Chính Trung nghe được hơi thở của nàng liền có thể bắn ra ngân châm sát qua bên người nàng, nàng suýt nữa tránh không được, nếu bây giờ hắn muốn giết nàng, nhất định nàng sẽ mất mạng .

Cầu Mộ Quân vội vàng nói:“Vi Vi, muội mau đáp ứng!”

Thích Vi nhìn nàng một cái, nói: “Ta đáp ứng, tuyệt đối không đem chuyện hôm nay nghe được nói ra.”

Ngân châm trong tay Đoàn Chính Trung vẫn hướng về phía nàng như cũ, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ bắn ra.

Cầu Mộ Quân kéo cánh tay đang cầm ngân châm của hắn nói: “Chính Trung, đừng giết nàng ấy, tuy rằng tình thế nghiêm trọng, nhưng bắt ta giẫm lên máu của người khác để bảo vệ mình, ta thật sự không làm được, thật sự……”

Đoàn Chính Trung nhìn về phía nàng, tay chậm rãi hạ xuống.

Thích Vi nhân cơ hội nhảy lên nóc nhà, lập tức biến mất trước mặt bọn họ.

Nhìn nàng chạy trốn, Cầu Mộ Quân quay đầu, nói: “Thực xin lỗi……”

Đoàn Chính Trung thu ngân châm lại, nói:“Nếu nàng đồng ý giết nàng ấy, vậy thì đã không phải là nàng.”

Cầu Mộ Quân cúi đầu cầm tay hắn thật chặt.

Có lẽ ngày mai, tin tức hắn không phải thái giám liền bại lộ .

Có lẽ, bởi vì nàng lòng dạ đàn bà, hắn gặp tai ương ngập đầu…… Nếu kết cục không tốt, vậy thì để nàng đi cùng hắn đi.

Thích Vi mới từ nóc nhà nhảy xuống, một giọng nói liền truyền vào lỗ tai.

“Thích tam tiểu thư, vội vàng như vậy, là muốn đi đâu?” Một người mặc áo lam phe phẩy quạt màu trắng, từ góc sáng sủa nhàn nhã đi ra, tập trung nhìn, đúng là kẻ nổi danh Lan Cầm phường - Liễu Vấn Bạch.

Mắt phượng khẽ chớp, Liễu Vấn Bạch cười nói:“Mấy ngày không thấy, Thích tiểu thư lại đẹp vài phần, nhưng võ công sao lại không có chút tiến bộ gì hết, có muốn bái ta làm sư phụ, để ta dạy ngươi?”

“Ngươi muốn làm gì?” Thích Vi nhìn hắn hỏi. Lúc trước chỉ nghĩ hắn là con hát lấy thân hầu người bình thường, không ngờ hôm nay lại gặp được hắn ở trong tình huống này.

Liễu Vấn Bạch cười nói:“Làm cái gì ta còn chưa nghĩ ra? Nhưng ngươi không cần hiểu sai, ta không có ý đem ngươi lên giường, nhân gia ta cũng không phải người tùy tiện.”

“Không biết xấu hổ!” Thích Vi nói xong vội muốn rời đi.

Liễu Vấn Bạch thi triển khinh công tiến lên ngăn nàng lại nói:“Nói không ôm ngươi lên giường cũng không nói không cần ngươi!”

“Vô sỉ!” Thích Vi không chịu nổi thái độ ngả ngớn của hắn, đánh một chưởng về phía hắn.

Liễu Vấn Bạch trốn tránh rất nhanh, đánh vài hiệp Thích Vi liền yên tâm. Nàng đã nhìn ra bản lĩnh của Liễu Vấn Bạch, hắn cũng không lợi hại như Đoàn Chính Trung, ngoại trừ khinh công khá tốt, trốn tránh được mấy chiêu thì trên cơ bản không có điểm nào lợi hại.

Thích Vi liên tiếp không ngừng ra chiêu, Liễu Vấn Bạch không ngừng trốn tránh, dây dưa như vậy trong chốc lát, Liễu Vấn Bạch cười hỏi:“Thích tiểu thư có ngửi thấy trên người ta rất thơm hay không?”

“Ẻo lả!”

“Thật sự rất thơm mà, ngửi rất thoải mái, làm cho người ta mềm nhũn, len lén nói cho ngươi, nghe nói nữ nhân ngửi thấy, cảm giác giống như bị nam nhân ôm vào trong ngực âu yếm đó!”

Thích Vi càng tức giận, đang muốn chấm dứt hắn nhanh chút, lại dần dần cảm thấy lực bất tòng tâm, lúc này lại ngửi thấy mùi hương từ trên người hắn tản ra, nhất thời cảm thấy kỳ lạ.

“Ngươi…… Ngươi dùng cái gì……” Còn không đủ sức để nói ra, Thích Vi liền ngã gục.

Liễu Vấn Bạch đỡ được nàng, ý cười trên mặt biến mất, lẩm bẩm:“Họ Đoàn, thật biết tìm việc cho ta làm.” Nói xong, liền khiêng Thích Vi lên, phi thân mà đi .

Trên đường về Đoàn phủ, Đoàn Chính Trung hỏi: “Nàng làm thế nào mà ra ngoài được?”

 

Chính văn Chương 159: Cầu phủ

 

Trên đường về Đoàn phủ, Đoàn Chính Trung hỏi: “Nàng làm thế nào mà ra ngoài được?”

Cầu Mộ Quân không rõ sao Đoàn Chính Trung lại nhàn nhã vô sự như vậy, cũng không thấy hắn lo lắng chút nào. Nàng còn lo chuyện Thích Vi, an nguy của Đoàn Chính Trung, nghe thấy câu hỏi của hắn, không yên lòng đáp:“ Lấy ngọc bội ở ngăn tủ.”

“Đưa ta.” Hắn nói.

Nhìn hắn đưa tay ra, nàng mới hiểu được vừa rồi hắn hỏi cái gì, lập tức đè ngọc bội trong lòng, nói: “Không đưa.”

Đoàn Chính Trung không nói gì, lập tức đi đến cửa lớn.

A? Hắn dễ dàng buông tha cho nàng vậy sao? Cầu Mộ Quân nghĩ, cùng hắn đi vào trong phủ.

Trở về phòng, hắn đóng cửa lại, chậm rãi đi vào, Cầu Mộ Quân đang muốn thương lượng với hắn chuyện bí mật bị lộ, không ngờ hắn lập tức xông lên, đưa tay vào ngực nàng tìm kiếm.

Nàng lập tức phản ứng lại, nắm chặt ngọc bội nói: “Đây là của ta, không được lấy!”

“Có nhầm không, là của ta.” Hắn nói, sau đó giữ thắt lưng của nàng không cho nàng chạy, đưa tay vào trong lòng nàng lấy ngọc bội.

“Sao chàng có thể làm như vậy, cậy mạnh bắt nạt người!”

“Mau đưa đây, nếu không đưa ra đây ta sẽ xử nàng tội trộm cắp.”

“Tốt tốt, ta trộm, chàng bỏ ta để cho ta về……” Cầu Mộ Quân nói xong, đột nhiên nôn khan một trận, nàng vội bưng kín miệng.

“Làm sao vậy?” Đoàn Chính Trung hỏi.

Cầu Mộ Quân lắc đầu, nói: “Dạ dày có chút khó chịu. Nhất định là do bị chàng chọc tức.”

Đoàn Chính Trung nói: “Vậy sao? Nàng đem ngọc bội trả cho ta, ta sẽ không chọc tức nàng.”

“Không được —” Cầu Mộ Quân nằm lên giường, kêu lên: “Dạ dày ta lại đau, muốn nghỉ ngơi, chàng đừng nói chuyện với ta.”

“Không đưa, ta nói với thủ vệ ngoài cửa là được. Ngọc bội coi như không tính.”

“Cái gì? Không được!” Cầu Mộ Quân vừa hô lên, cửa có người nói:“Lão gia —”

“Vào đi.”

Quản gia đẩy cửa vào, nói: “Lão gia, người Cầu phủ tới. Đã để cho hắn chờ ở tiền viện.”

Đoàn Chính Trung gật gật đầu, quản gia đi ra ngoài, quay đầu, Cầu Mộ Quân đã đứng lên bắt đầu sửa sang lại quần áo. Đợi nàng sửa soạn xong, hai người đi ra cửa.

Người đến là một gia đinh ở Cầu phủ, quỳ gối trước mặt Cầu Mộ Quân cùng Đoàn Chính Trung nói: “Cô gia, tiểu thư, phu nhân bệnh nặng, rất nhớ tiểu thư, sai tiểu nhân đến bẩm báo một tiếng, xem hai ngày này tiểu thư có thể về Cầu phủ gặp phu nhân một chút hay không.”

“Cái gì, mẹ bệnh nặng? Bệnh gì?”

“Phong hàn, từ ngày tiểu thư đi liền nằm trên giường .”

“Được, ta……” Cầu Mộ Quân vừa mới mở miệng, Đoàn Chính Trung liền nói: “Đi nói cho Nhạc phụ Nhạc mẫu, ngày mai phu nhân sẽ về thăm Nhạc mẫu.”

“Vâng, đa tạ cô gia.”

Gia đinh Cầu phủ đi rồi, Cầu Mộ Quân lo lắng, quýnh lên, dạ dày không thoải mái, vội chạy ra ngoài phòng, nôn ra một ngụm nước chua.

Đoàn Chính Trung đi đến bên người nàng nói:“Sao lại nghiêm trọng như vậy, để đại phu đến xem một chút đi.”

“Quên đi, chờ ngày mai thăm mẹ về rồi nói sau, hôm nay ta không có tâm tình.”

Sáng sớm hôm sau, Cầu Mộ Quân liền đi tới Cầu phủ. “Cha, mẹ thế nào rồi?” Cầu Mộ Quân sốt ruột hỏi.

Cầu Vĩ vội nói: “Không vội không vội, mẹ con phong hàn không có việc gì, chính là vẫn nhớ con, nói muốn gặp con, ta mới sai người đi mời con về .”

Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội chạy tới trong phòng Cầu phu nhân.

“Mẹ —” Đi đến bên giường, Cầu Mộ Quân cầm tay Cầu phu nhân, nhẹ giọng kêu lên.

Cầu phu nhân chậm rãi mở mắt, thấy nàng, trong mắt lập tức dâng đầy nước mắt, khóc nói: “Mộ Quân, không phải mẹ đang nằm mơ chứ?” Cầu Mộ Quân bổ nhào vào trong lòng bà nói: “Không không, thật là con gái, con gái đến thăm người.”

“Đến, dìu ta đứng lên, để ta được nhìn con.”

Cầu Mộ Quân nâng bà dậy, lấy khăn tay lau nước mắt cho bà nói:“Mẹ, con gái sống rất tốt, thật sự rất tốt.”

Cầu phu nhân vuốt mặt của nàng nói:“Sao mặt lại gầy đi một ít?”

“Đâu có? Không có đâu, mẹ.”

Cầu phu nhân cười cười, nói: “Phải tự chiếu cố mình, ăn nhiều một chút.”

Lúc này Cầu Vĩ nói:“Mộ Quân, con nói chuyện cùng mẹ con một lát đi, nàng không phải bị bệnh thật, mà là tâm bệnh.”

Cầu Mộ Quân gật đầu nói:“Cha, người có việc cứ đi, có con chiếu cố mẹ là được rồi.”

Cầu Vĩ gật gật đầu, được hạ nhân nâng ra bên ngoài.

Cầu phu nhân nhìn nàng, nói: “Đoàn Chính Trung kia, bây giờ đối xử với con thế nào?”

Nhìn mẹ như thế này, nàng thật sự xúc động muốn nói ra vài câu làm cho bà yên tâm, nhưng nghĩ đến hôm qua nhất thời vô ý đã bị Thích Vi nghe được lời không nên nghe, làm cho nàng cũng không dám nói bừa. Nàng đang đợi Đoàn Chính Trung, cũng muốn mẹ chờ nàng.

Nàng nói: “So với trước kia tốt hơn nhiều, tuy rằng không ôn hoà, nhưng chỉ cần con không chọc hắn tức giận, hắn đối với con vẫn tốt.”

Nói đến người này, Cầu phu nhân không tự giác lại chảy nước mắt: “Nghe nói qua vài ngày, Trương tiểu thư vừa gả đi một năm, sẽ mời rượu đầy tháng đứa con đầu lòng; Lý tiểu thư cũng như nguyện sinh ra đứa thứ hai là con trai. Các nàng đều bằng tuổi con, khi đó ta len lén nghĩ trong lòng, gia thế nhà chúng ta không kém người khác, con gái ta cũng tốt hơn, ngoan hơn so với người ta, đến lúc đó khẳng định là sung sướng nhất, sao nghĩ đến lại……”

“Mẹ, bây giờ con gái cũng cảm thấy không kém gì người khác. Phía trên các nàng phải nhìn sắc mặt mẹ chồng, phía dưới còn phải cân nhắc chuẩn bị kỹ đề phòng trượng phu có thê thiếp nha hoàn. Không sinh con sốt ruột, sinh con gái cũng sốt ruột, sinh chậm để cho người khác làm trưởng tử vẫn sốt ruột, cả đời đều phải lo này lo kia, không thể an tâm. Nhưng con gái sẽ không giống thế; ở Đoàn phủ, ngoại trừ không chọc Đoàn Chính Trung, con không phải sợ ai, không cần lo lắng gì cả. Nếu muốn có con, đến lúc đó đi xin một hai đứa cũng tốt.” Cầu Mộ Quân an ủi nói.

“Con…… Ai!” Cầu phu nhân nghĩ đến trước kia, nói:“Rất nhiều lúc, mẹ đều suy nghĩ vì sao lại như vậy. Trước kia rõ ràng thầy tướng số nói mạng con cũng không tệ lắm, sao lại thành như vậy. Nghĩ nghĩ, ta liền nghĩ đến Cố gia trước kia. Cả gia đình phú quý, cuối cùng không còn một người, có phải vận hung Cố gia quá nặng hay không, cho nên kéo cả chúng ta thành thế này? Vốn trong nhà đều ổn, sau khi Cố bá bá cùng con của hắn đến, không bao lâu đại nương con liền mất; Sau đó, có một tối Cố bá bá con thần thần bí bí tìm đến cha con, không bao lâu cha con từ hôn, Cố gia liền xảy ra chuyện. Sau này con lại gả cho Đoàn Chính Trung; mãi cho đến trước đó không lâu, con lại nói Cố Dật Lâu tới tìm con, Tư Huyên cùng cha con lại xảy ra chuyện như vậy. Ông nội bà nội con đều sau bảy mươi mới an tường qua đời, vài thập niên qua Cầu gia đều bình an, vận số cũng không tệ. Nhưng từ khi người Cố gia đến Cầu phủ, thảm sự liên tiếp không ngừng, thật không biết tới lúc nào mới có thể thái bình.”

Cầu Mộ Quân mặc dù không tin là Cố gia ám Cầu gia, nhưng chỉ cần nghĩ đến Cố gia, trong lòng liền chua xót. Chú ý tới một câu vừa rồi của Cầu phu nhân, nàng hỏi:“Mẹ, Cố bá bá quay lại nhà chúng ta khi nào? Sao con không biết?”

 

Chính văn Chương 160: Mang thai

 

Mặc dù Cầu Mộ Quân không tin là Cố gia ám Cầu gia, nhưng chỉ cần nghĩ đến Cố gia, trong lòng liền chua xót. Chú ý tới một câu vừa rồi của Cầu phu, nàng hỏi:“Mẹ, Cố bá bá quay lại nhà chúng ta khi nào? Sao con không biết?”

Cầu phu nhân nói:“Con đương nhiên không biết, ngay cả ta vốn cũng không biết. Khi đó ta cảm thấy cha con đối với gia đình, với ta, không quan tâm bằng trước kia, nghi ông ấy có người bên ngoài, lại không dám nói. Ngày đó đã nửa đêm cha con còn ra ngoài, ta len lén đi theo, thấy ông ấy đi mở cửa, lại có một người từ ngoài đi vào, ta nghe ông ấy gọi một tiếng Cố huynh, thế mới biết là Cố bá bá con đến đây, mới yên lòng. Hai người bọn họ cùng nhau đến thư phòng cha con, ta biết bọn họ hẳn là có chuyện quan trọng muốn thương lượng, liền tự trách mình đa tâm, trở về phòng ngủ. Đến hôm sau tỉnh lại, cha con đã trở lại trên giường, Cố bá bá con đã sớm đi rồi. Bây giờ nghĩ lại, cũng quả thật là ta đa tâm, từ khi đại nương con mất, cha con liền để cho ta làm chính thất, cũng không nạp thiếp, cũng không muốn thêm con, cha con quả thực tốt hơn rất nhiều người .”

Cầu Mộ Quân vẫn nghĩ lời mẹ nói.

Trước lúc cha từ hôn, Cố bá bá bí mật đến tìm cha…… Luôn cảm thấy việc này có chút kỳ lạ, lại không nghĩ ra. Sau đó, Cầu phu nhân nói sang những việc khác, nàng không có cơ hội hỏi thêm.

Một lát sau, nha hoàn tiến vào nói đã đến giờ dùng cơm, tâm tình Cầu phu nhân đã khá hơn một chút Cầu Mộ Quân liền dìu bà đi ra ăn cơm. Ba người ngồi bên bàn, nhìn bàn đầy đồ ăn, Cầu Mộ Quân chỉ cảm thấy dạ dày nhộn nhạo. Cầu Vĩ hỏi: “Sao vậy, Mộ Quân, nhìn con giống như không muốn ăn?”

Cầu Mộ Quân nói: “Hai ngày nay không biết vì sao không thèm ăn, không muốn ăn gì cả.” Nói xong, dạ dày lại không thoải mái, chạy ra ngoài nôn một trận.

Cầu phu nhân đi ra nói:“Sao vậy, lại còn nôn ra?”

Hai người cùng trở lại bàn, Cầu Vĩ nói: “Nếu không hôm nay trở về sớm một chút, về gọi đại phu đến xem, uống chút thuốc.”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu, nói: “Vốn đã tính trở về sẽ tìm đại phu. Ngày mai đi, hôm nay để con ở bên mẹ một lát, về trễ một chút.”

Cầu Vĩ gật đầu nói:“Chú ý chút thân thể, đừng để ẹ con lo lắng.”

“Dạ, cha, con đã biết.”

Ngồi xe ngựa trên đường về Đoàn phủ, nàng đột nhiên nghĩ tới. Không phải Cầu gia từ hôn xong, “Phản loạn Thiếu Dương” liền bị lộ sao?

Nói cách khác không phải Cố bá bá giấu giếm mọi người, từ Thiếu Dương đến kinh thành bí mật gặp cha, không lâu sau cha liền từ hôn, phủi sạch quan hệ với Cố gia, sau đó Cố gia bị phán tội mưu phản cả nhà liền bị chém sao!

Trong đầu đột nhiên nghĩ tới tờ giấy ố vàng tìm được ở trong thư phòng cha. Trên đó viết mười cái tên, gạch ba cái, còn bảy…… Vậy là có ý gì?

Tờ giấy kia, có quan hệ gì với Cố bá bá, có quan hệ gì với cha, có quan hệ gì với “Phản loạn Thiếu Dương”?

Khi ấy nàng cảm thấy đó là một bản danh sách. Mà Hà gia, Phùng gia cùng Cố gia trong đó đều bị chém cả nhà, sẽ không phải là danh sách người tham gia “Phản loạn Thiếu Dương” chứ?

Nàng bị chính ý tưởng của mình làm cho hoảng sợ.

Năm đó cha cũng không tham gia “Phản loạn Thiếu Dương”, vì sao lại có danh sách?

Tờ giấy kia, nếu tờ giấy kia vẫn còn, nhất định nàng sẽ biết sự thật . Đó là nguyên nhân Liễu Vấn Bạch đánh nàng hôn mê rồi lấy tờ giấy sao? Hắn cùng Đoàn Chính Trung muốn giấu diếm nàng chuyện gì?

Cố gắng nhớ lại tờ giấy ố vàng kia, chữ viết khác nhau, ba cái tên bị gạch đi…… Vì sao, vì sao lại gạch ba cái tên đó?

Thời gian trôi qua quá lâu, cũng không nhớ rõ hình dáng tờ giấy kia lắm, chỉ xác định nó chứa bí mật rất lớn, lại không biết cụ thể là cái gì.

Cái này có quan hệ đến Cố gia, nàng biết Đoàn Chính Trung có ý giấu nàng, cho nên cân nhắc trong lòng xong quyết định không nói cho hắn.

Buổi tối, sau khi hoan ái, nàng vô lực nằm ở trong lòng hắn, nhớ tới lời nói ban ngày của mẹ. Con……

Đột nhiên, nàng kinh ngạc, hỏi: “Đã ngủ chưa?”

“Sao có thể nhanh như vậy.”

“Chàng nói…… Chúng ta như vậy, có thể mang thai hay không?” Nói đến mang thai, có chút vui sướng, lại có chút lo lắng.

Hắn trả lời: “Buổi chiều hình như khẩu vị của nàng không tốt, ngày mai tìm đại phu đến xem đi.”

“Ta không nói chuyện này!” Nàng bất mãn nói. “Chàng nói nếu chúng ta có con thì làm sao bây giờ ?”

“Sẽ không.” Hắn trả lời.

“Vậy nếu không may?”

Hắn ôm nàng, dùng thanh âm trầm thấp nói: “Nàng có nghe nói qua, có một loại bí thuật trong phòng, nam nhân học, có thể khống chế khiến nữ nhân cùng hắn hoan ái có thể có thai, cũng có thể không hay không?”

“Ta không tin, nào có loại bí thuật như vậy.” Nàng khinh thường nói, đột nhiên lại hỏi tiếp: “Nếu chúng ta có con, có phải sẽ phải bỏ đi đúng không? Ta không muốn bỏ, hơn nữa nghe nói phá thai rất đau, còn có khả năng sau này sẽ không thể mang thai nữa, ta không muốn.”

“Đợi đến lúc đó rồi nói.”

Cầu Mộ Quân càng nghĩ càng lo lắng, nói: “Nếu không, chúng ta vẫn nên tách ra ngủ đi?”

“Đừng nghĩ nhiều, ngủ đi” Hắn nói

Trong lòng Cầu Mộ Quân vẫn lo lắng, nhưng quá mệt mỏi, vòng ôm của hắn lại thoải mái, không bao lâu liền ngủ. Nghe thấy tiếng hô hấp đều đều của nàng, Đoàn Chính Trung mở mắt ra nhìn nàng, nhẹ nhàng hôn mặt lên của nàng, môi của nàng.

Sáng sớm hôm sau, dùng bữa sáng xong, Đoàn Chính Trung liền sai người mời đại phu tới.

Đại phu xem mạch cho Cầu Mộ Quân xong, nàng vốn không quá để ý, lại nhìn thấy sắc mặt đại phu nghiêm trọng, tâm tình cũng nơi nặng nề, lo lắng hỏi: “Đại phu, có chuyện gì sao?”

Đại phu nói:“Phu nhân, để lão hủ xem lại một lần.”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu, đưa cổ tay đặt lên trên bàn.

Đại phu lại bắt mạch một lần nữa, ngón tay đặt trên cổ tay nàng rất lâu mới buông ra. Cầu Mộ Quân có chút lo lắng nhìn về phía đại phu, chờ hắn nói chuyện.

Đại phu nói: “Phu nhân không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi nhiều là được.” Nói xong, liền cúi người, lui ra.

“Hả?” Cầu Mộ Quân cảm thấy kỳ lạ. Nhìn bộ dáng vừa rồi của đại phu, giống như nàng có bệnh nặng, nhưng hắn lại nói không có việc gì, cũng không nói nguyên nhân vì sao dạ dày nàng không thoải mái.

Đại phu cầm hòm thuốc, ra cửa phòng, bị quản gia đưa đến chính đường.

“Lão hủ bái kiến Tổng quản đại nhân.” Đại phu cúi đầu nói.

Đoàn Chính Trung ngồi ở chính đường chậm rãi nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu nói:“Vừa rồi có người nói thần sắc đại phu khác thường, là nhìn ra phu nhân có bệnh gì sao?”

Đại phu vội quỳ xuống nói:“Là…… Là có chút vấn đề.”

Đoàn Chính Trung hỏi: “Vấn đề gì?”

“Phu…… Phu nhân…… Phu nhân mang thai.” Đại phu nơm nớp lo sợ nói. Chén trà đặt mạnh lên trên bàn, phát ra tiếng vang lớn, đại phu cúi đầu thật sâu.

phim Phim Ngày Thứ 2 Đáng Sợ full hd tap cuoi, Ngày Thứ 2 Đáng Sợ tap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Ngày Thứ 2 Đáng Sợ tap 11,12,13,14,15,16,17,18,19,20 Ngày Thứ 2 Đáng Sợ tap 21-22-23-24-25/26-27-28-29-30 Ngày Thứ 2 Đáng Sợ vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6