Lời Hứa Từ Trái Tim/>

Lời Hứa Từ Trái Tim

Dil Se Diya Vachan

Tập 55 Phim Tình Cảm

Diễn viên: Vandana Joshi, Gaurav Khanna, Neena Gupta, Neha Narang

Đạo diễn: KhangNang Karrther

Thời lượng: 55 Tập

Năm sản xuất: 2010

Quốc gia: Phim Châu Á

Lượt xem: 36119 lượt

Loading the player...
Xem Phim Lời Hứa Từ Trái Tim ,tập cuối, Nhóm Dịch: ShenYi

Nguồn: metruyen.com

Mọi người nghe thấy kế sách kỳ diệu như vậy, lập tức hiểu ra, liền hô quá tuyệt, thầm nghĩ Đại đương gia tuổi còn nhỏ mà nghĩ ra được kế sách như vậy, thật đúng là kỳ tài!

Từ Hạt Tử dựng thẳng ngón tay cái nói:

- Đại đương gia quả là tài trí, ngài không hổ là đại tướng….

Hoa Như Ngọc vội vàng trừng mắt nhìn Từ Hạt Tử, Từ Hạt Tử nói đến đây vội vàng ngậm miệng, liếc trộm về phía Trần Tiểu Cửu, thấy hắn không có phản ứng gì, bấy giờ mới ổn định tâm thần, thầm hô bản thân lắm miệng, suýt nữa thì nói ra bí mật.

La Đồng cau mày, cẩn thận suy nghĩ lại kế hoạch, đấm vào lòng bàn tay, lớn tiếng nói:

- Cách ba dặm về phía đông bắc của sơn trại, có một cánh rừng già, cực kỳ rậm rạp, dễ dàng cho ẩn náu, nhất định có thể bất ngờ lấy mạng Phùng Hạo lão tặc.

- Không… Tuyệt đối không thể đi!

Hoa Như Ngọc chắc như đinh đóng cột nói:

- Nếu chúng ta mai phục tại nơi đó, chắc chắn sẽ toàn quân bị diệt!

La Đồng ngạc nhiên:

- Vì sao?

Hoa Nhe Ngọc giải thích:

- Lão tặc Phùng Hạo này cầm binh nhiều năm, gian trá giảo hoạt, tuy rằng nơi này thích hợp cho mai phục, nhưng lão tặc đó cũng có thể nghĩ đến sẽ có nguy hiểm, nhất định sẽ tăng cường phòng bị, đến lúc đó chúng ta trộm gà không được còn mất nắm gạo, chúng ta nhất định sẽ bởi vậy mà thân hãm vào hiểm cảnh, vì vậy không thể theo cách này!

- Vậy nên làm thế nào cho phải? Mời Đại đương gia nói rõ.

La Đồng nghe thấy vậy, hiểu ra bí ẩn trong đó, âm thầm cảm thấy xấu hổ?

Hoa Như Ngọc tự tin gấp trăm lần nói:

- Tại khu rừng già này, đi về phía trước ba dặm, có một khu mộ địa, nơi đó vô cùng hoang vắng, không có vết chân người, nhưng cũng từng có tin đồn chuyện ác quỷ lấy mạng người, chính là địa phương thần bí quỷ dị, Phùng Hạo lão tặc biết thiên mệnh mà sợ hãi quỷ thần, tất nhiên sẽ không dám quấy nhiễu nơi này, chúng ta liền ẩn thân nơi đó, nhất định có thể thành công!

La Đồng trong lòng âm thầm khâm phục, lại nghi hoặc hỏi:

- Khu mộ địa đó vừa bị khu rừng gia che lấp, lại cách xa sơn trại, một khi bị lão tặc Phùng Hạo phát hiện ra, hậu quả sợ là không tưởng tượng nổi!

- Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con.

Hoa Như Ngọc dáng vẻ hiên ngang, trong đôi mắt đẹp bắn ra thần sắc kiên nghị, trong đồng tử tối đen như có ánh lửa cháy lên, có vẻ vô cùng hăng hái, nàng rút ra cương đao, bàn tay nhỏ bé vuốt ve trên lưỡi đao sắc nhọn, nghiêm nghị nói:

- Kẻ địch tự nhiên đưa đến cửa, ta sao có thể bỏ qua chứ? Có cơ hội khó kiếm này, nếu như bỏ qua, chẳng phải đáng tiếc cả đời sao?

- Hơn nữa, lần này đánh lén, phiêu lưu tuy lớn, nhưng nguy hiểm cũng là nhỏ nhất, đội ngũ quý tinh bất quý đa (trọng về tinh nhuệ không trọng về số lượng), năm mươi người là đủ rồi!

Mọi người không khỏi hít một ngụm khí lạnh, La Đồng nghi vấn hỏi:

- Năm mươi người chống lại ba nghìn người, Đại đương gia, cái này quá nguy hiểm!

- Không phải! Không phải!

Hoa Như Ngọc nói:

- Chúng ta là đánh lén mà không phải trực tiếp đối chiến, tuy có nguy cơ, cũng không quá nhiều! Người đựơc bố trí nơi phục kích, võ công phải cao cường, có thể lấy một đánh trăm, mới có thể đảm nhiệm việc này.

- Hơn nữa để loại bỏ nguy cơ, chỉ có thể đi bộ lẻn vào khu mộ địa đó, khi Huyền Vũ doanh đi ngang qua, lựa chọn thời cơ thích hợp, cướp lấy ngựa rồi sau đó rút lui, nhất định không được ham chiến, cứ cướp đường mà chạy, lão tặc Phùng Hạo kia nhất định sẽ trúng kế, đến lúc đó chúng ta liền có thể như bắt ba ba trong rọ…

Đám người La Đồng im lặng thật lâu, rồi sau đó gật đầu nói:

- Nhìn như hung hiểm, thực ra lại không có gì, vậy cứ theo cách của Đại đương gia mà thực hiện!

Trần Tiểu Cửu nghe hết nửa ngày, cuối cùng không nín được cười, không ngờ che miệng cười ra thành tiếng.

- Khốn kiếp, ta đang thảo luận đại sự sinh tử, huynh còn mang vẻ mặt cười đùa? Ta… Ta xé miệng huynh!

Hoa Như Ngọc thẹn quá hóa giận, lập tức tóm lấy cổ hắn, muốn đập cho hắn một trận.

La Đồng vội vàng ngăn nàng lại, quay sang Trần Tiểu Cửu nói:

- Trần huynh đệ, ngươi cười như vậy nhất định có thâm ý, hơn nữa huynh đệ vốn cơ trí, xin hãy nghiêm túc một chút, việc này không hề tầm thường, là chuyện sống chết trước mắt, hy vọng ngươi đưa ra ý kiến!

Hoa Như Ngọc không bỏ qua nói:

- Tên khôn kiếp này, trong bụng toàn suy nghĩ xấu xa, chính là chuyên môn trêu ghẹo nữ nhân, hắn thì có ý kiến gì hay?

Nàng nói ra lời này, mọi người trong sảnh đường ai cũng ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám tiếp lời, nghĩ thầm: đây chính là vợ chồng son người ta cãi nhau, mình là người ngoài làm sao dám nói xen vào? Hơn nữa, hai người này cãi nhau, đanh đá như vậy đúng là nghe được lần đầu.

Ta ngất, Hoa muội muội cũng thật giỏi nha, không ngờ mắng tướng công của mình như vậy? Ta đây mới là lười nói với nàng, Trần Tiểu Cửu trong lòng hơi hơi tức giận, hóa ra ta ở trong lòng nàng kém cỏi như vậy sao? Nhưng sinh tử trước mắt, hắn cũng không thể không hiến kế, nếu không, lão bà đáng yêu có cái gì bị thương tổn, thì đúng là lỗ lớn rồi.

Hắn ho khẽ một tiếng, chậm rãi nói:

- Các vị huynh đệ vừa mới nói, đều là việc cầm quân đánh giặc, mưu kế của Hoa muội muội tuy rằng cao thâm, nhưng có mấy điểm cần nghi ngờ, nhất định phải nói cho rõ ràng, nếu không, nhất định thất bại!

- Nói bậy!

Hoa Như Ngọc nghe thấy Trần Tiểu Cửu dám phản bác nàng, không khỏi tức giận đến mặt đỏ tai hồng, giận giữ hét:

- Huynh mau nói lý do ra, nếu không nói cho rõ ràng, ta liền luộc huynh …

Hoa muội muội thật giỏi, không ngờ bảo thủ như vậy, ta nếu không cho nàng biết tay, nàng vẫn còn không biết ta mưu tính sâu xa!

Trần Tiểu Cửu không chút sợ hãi nói:

- Ta vốn gian xảo quỷ quyệt, hiện tại ta hỏi các vị, Hỗ gia trại và Huyền Vũ doanh đối địch nhiều năm, tuy rằng lúc nào cũng giương cung bạt kiếm, nhưng Phùng Hạo nhát gan sợ phiền phức, chưa từng xảy ra chuyện Huyền Vũ doanh bao vây tiễu trừ sơn trại, mà hiện tại vì sao lại gióng trống khua chiêng dẫn quân muốn tiêu diệt sơn trại? Các vị hảo hán, La đại ca, còn có Hoa muội muội, ai có thể cho ta biết lý do không?

- Cái này…

La Đồng suy nghĩ nửa ngày, gấp đến độ vò đầu nói:

Trần huynh đệ, ta đầu óc ngu dốt, thật sự là không nghĩ ra tại sao!

Trần Tiểu Cửu ngửa đầu, dùng ánh mát khiêu khích nhìn Hoa Như Ngọc truy vấn:

- Hoa muội muội, muội có thể nghĩ ra không?

Huynh đắc ý cái rắm a! Hoa Như Ngọc thấy hắn bộ dáng đắc ý, lập tức tiến tới, một tay tóm lấy hắn kéo tới trước mặt, hai mắt đỏ bừng, gầm gừ nói:

- Có chuyện mau nói, có rắm mau đánh, rốt cuộc là cái gì? Tính mệnh các huynh đệ, chính là nằm trong một ý niệm.

Trần Tiểu Cửu nhận thấy mối nguy trong mắt Hoa Như Ngọc, sửa sang lại quần áo, từ từ nói:

- Sự khác thường tất có nguyên do, Phùng Hạo nhát gan sợ phiền phức, lần này xuất binh tiêu diệt sơn trại, tất nhiên không phải chủ ý của y, nhưng ở cái thành Hàng Châu, ai có thể sai khiến Phùng Hạo, khiến y cúi đầu nghe theo mà làm việc đây? Chỉ sợ Tri phủ đại nhân Chung Bân, xa xa cũng không có năng lực này đi!

Hoa Như Ngọc nghe xong điều này, vẻ mặt vừa lắng xuống lại hoảng hốt nói:

- Chỉ có… Chỉ có lão Tào thái giám!

- Hoa muội muội thật thông minh!

Trần Tiểu Cửu kịp thời nịnh bợ một tiếng, lại nói:

- Lão Tào thái giám là phụng chỉ xuất hành, là khâm sai đại thần, giống như là Hoàng thượng đích thân tới, lời của lão, Phùng Hạo dám không nghe sao? Hoặc là, Tào thái giám với Phùng Hạo cá mè một lứa cũng không chừng.

Hoa Như Ngọc cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng chấp nhận, đối với suy nghĩ sâu xa của Trần Tiểu Cửu hơi có cảm giác khâm phục, bỗng nhiên lại do dự nói:

- Nhưng Tào thái giám kia tại sao lại muốn làm khó sơn trại?

Nàng vừa hỏi, trong lòng mọi người đều cảm thấy nghi ngờ, một đám vội vàng nghiêng tai lắng nghe.

Trần Tiểu Cửu thở dài nói:

- Điều này thật ra toàn bộ đều trách Nguyệt Thần tỷ tỷ của ta, nếu nàng không mạo hiểm ám sát tên thái giám chết bầm kia, làm sao có thể rước lấy tai họa này? Lão thái giám kia nhất định là biết được thích khách trốn ở nơi này, tức giận lôi đình mà phát binh tấn công, ý đồ san bằng Hỗ gia trại, cũng không muốn để thích khách chạy thoát.

- Chuyện đã đến nước này, cho dù ta cùng với Nguyệt thần tỷ tỷ rời khỏi nơi này, Hộ gia trại cũng khó tránh khỏi gặp nạn, ai….. Việc này do ta mà ra, Tiểu Cửu ở trong này hướng tới mọi người xin lỗi…

Trong khi nói chuyện, cũng lạy dài một lạy!

La đồng một tay đỡ lấy hắn nâng dậy, chân thành nói:

- Trần huynh đệ nói vớ vẩn cái gì, huynh có thể đưa Phùng Hạo tới đã là có công lớn, ta cầu còn không được, sao lại có tội chứ?

Mọi người cũng đều phụ họa, Trần Tiểu Cửu thấy vẻ mặt mọi người không giống giả bộ, bấy giờ mới yên tâm ngồi xuống.

Hoa Như Ngọc mờ mịt khó hiểu hỏi:

- Nhưng, lão thái giám kia làm sao mà biết thích khách ẩn thân ở Hộ gia trại?

Trần Tiểu Cửu cau mày, chắc như đinh đóng cột nói:

- Bên trong sơn trại, chắc chắn có gian tế!

- Ai ? Ta làm thịt hắn !

Hoa Như Ngọc nghe thấy vậy, mày liễu dựng thẳng, cương đao ở trong tay vung lên, ánh lên hào quang lạnh buốt.

Trần Tiểu Cửu híp mắt, nói từng chữ một:

- Nếu như ta đoán không sai, rất có thể là Tư Đồ Bá

Mọi người nghe vậy, đều hút một ngụm lương khí, La Đồng gấp đến độ liên tục xua tay nói:

- Tư Đồ Bá tuy rằng tâm địa hẹp hòi, không khoan dung, nhưng cũng không phải là kẻ tiểu nhân đê tiện xảo trá, Trần huynh đệ nói quá rồi…

- La đại ca làm sao biết Tư Đồ Bá không làm chuyện ác? Y che đậy thực sự rất sâu!

Trần Tiểu Cửu lời ít mà ý nhiều, đem chuyện Tư Đồ Bá và Diều Hâu bỏ thuốc độc vào rượu cho hắn uống, trước sau nói thẳng ra, liền khiến cho mọi người há mồm trợn mắt, thật không nghĩ tới Tư Đồ Bá bậc này lại có thể làm ra những việc hạ lưu như vậy.

Hơn nữa, lần trước đánh một trận, ta may mắn thắng lợi, cũng không lấy mạng của y.Có lẽ nguyên nhân này khiến y thẹn quá hóa giận, trong lòng bực bội, nói không chừng còn làm ra chuyện ngọc đá cùng nát, huống chi còn có tên Diều Hâu kia vì y mà bày mưu tính kế, cẩn thận suy nghĩ lại sẽ thấy khả năng này lớn mười phần!

Nếu chuyện chúng ta mai phục ở khu mộ địa đánh lén Phùng Hạo rơi vào tai y, hậu quả… Thật không thể lường được!

Trần Tiểu Cửu dứt lời, sau đó không nói lời nào, bắt chéo hai chân, vẻ mặt đắc ý nhìn đám người Hoa Như Ngọc, trong đôi mắt tràn đầy trí tuệ cùng giảo hoạt.

Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s ! ()

Toái Càn Khôn

Siêu Cấp Gia Đinh

Tác giả: Tử Vi

phim Lời Hứa Từ Trái Tim full hd tap cuoi, Lời Hứa Từ Trái Tim tap 1-2-3-4-5/6-7-8-9-10 Lời Hứa Từ Trái Tim tap 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 Lời Hứa Từ Trái Tim tap 21/22/23/24/25/26/27/28/29/30 Lời Hứa Từ Trái Tim vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6