Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí/>

Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí

Journey 2: The Mysterious Island

HD Phim Hành ĐộngPhim Viễn Tưởng

Diễn viên: Josh Hutcherson, Dwayne Johnson, Michael Caine

Đạo diễn: Brad Peyton

Nhà sản xuất: Contrafilm, New Line Cinema, Walden Media, Warner Bros. Pictures

Thời lượng: 94 phút

Năm sản xuất: 2012

Quốc gia: Phim Mỹ

Lượt xem: 33752 lượt

Loading the player...
Xem Phim Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí ,tập cuối, Một tuần sau, Dụ Vi Hề đi tới sân thi đấu đúng giờ.

Tuy rằng là nghỉ hè nhưng đội bóng rổ luôn luôn nơi tập hợp của các anh chàng đẹp trai. Ngẫm lại xem, dưới ánh nắng mặt trời, mấy người đẹp trai hăng hái chạy băng băng, mồ hôi chảy trên da thịt tràn đầy sức sống thời trai trẻ, gió lướt nhẹ qua khuôn mặt tuấn tú của bọn họ.

Với nữ sinh trung học mà nói, quả thực là một giấc mộng đẹp. Chính vì thế, trận đấu này thu hút rất đông nữ sinh, vây quanh sân chật như nêm cối.

Dụ Vi Hề tìm được Mộ Tử Khâm ở chỗ nghỉ, đưa đồng phục cho anh. Đang chuẩn bị đi thì Mộ Tử Khâm lại kéo cô đến đứng cạnh cái rổ, dặn dò: “Đợi lát nữa đứng đây xem, không được đi đâu hết, còn nữa, lúc nào đấu xong… tôi có việc cần nói với cậu, nghe rõ chưa?”.

Dụ Vi Hề cụp mắt né tránh, “Rõ rồi”.

Mộ Tử Khâm thấy cô bé này hôm nay hơi lạ nhưng chưa kịp ngẫm nghĩ thì đã đến giờ, anh lập tức thay đồng phục.

Hai nữ sinh trường khác đứng bên cạnh Dụ Vi Hề chớp chớp mắt với cô, chỉ vào Mộ Tử Khâm hỏi: “Bạn trai cậu đấy à? Đẹp trai quá đi mất”.

“Không”. Dụ Vi Hề nhẹ giọng nói: “Không phải”.

Hai nữ sinh kia nhún nhún vai, bỏ đi.

Dụ Vi Hề đứng trong đám đông nhìn Mộ Tử Khâm linh hoạt di chuyển trên sân bóng rổ. Mái tóc ngắn thi thoảng lại phất qua cặp mắt đen như hắc ngọc, còn cả cái mũi thẳng thanh tú, đôi môi hơi mỏng lúc nào cũng khẽ nhếch tạo nên một độ cong quật cường kiên nghị. Vóc người anh cao mà thon dài, tựa như một tác phẩm nghệ thuật. Cả người anh dưới ánh mặt trời như được phủ lên một sắc vàng lung linh.

Không biết vì sao, ngực Dụ Vi Hề lại có một loại cảm giác khác thường, giống như… có gì đó nảy sinh.

Cô bỗng nhớ tới chuyện ngày đó anh dạy cô cách đối phó với Nghiêm Tiểu Tiểu, ra mặt giúp cô; bỗng nhiên nhớ tới mỗi lần kiểm tra số học anh đều ở phía sau đọc đáp án cho cô; bỗng nhiên nhớ đến những khi anh ăn cơm hộp cô làm không còn một hạt rồi ngồi phịch xuống ghế thở hổn hển; bỗng nhiên nhớ tới nụ cười của anh, nụ cười đẹp đến xấu xa…

Dụ Vi Hề lắc đầu thật mạnh, không được, cô không thể nghĩ đến những điểm tốt của Mộ Tử Khâm nữa, không được nghĩ nữa.

Vì vậy, cô xoay người, chạy ra ngoài.

Mộ Tử Khâm thoải mái chơi bóng trên sân, tâm trạng anh hôm nay cực kì tốt. Bởi vì, Dụ Vi Hề đang đứng xem bên cạnh.

Anh đã quyết định, ngay khi mình thắng trận đấu ngày hôm nay sẽ đưa ra đề nghị hẹn hò với Dụ Vi Hề, đương nhiên, cô không có quyền từ chối.

Nhớ tới khuôn mặt bánh bao tròn trịa của cô bé kia, trong lòng Mộ Tử Khâm bỗng mềm đi, bất giác nở nụ cười.

Đúng lúc này, Ngô Luật Quần chuyền bóng tới tay anh. Anh cầm bóng, làm mấy động tác giả phóng khoáng tự nhiên lừa được cầu thủ đối phương, nhanh chóng đi tới dưới rổ. Toàn bộ nữ sinh đều bị khuôn mặt đẹp như điêu khắc và phong thái mạnh mẽ của anh mê hoặc, hò hét chói tai, vỗ tay ầm ầm.

Anh giữ bóng, một mình lao lên, sải bước nhảy lên cho bóng vào rổ. Gió khe khẽ cổ động bên tai Mộ Tử Khâm, miệng anh hơi cong lên, nở một nụ cười thật tự tin. Khóe mắt anh bất giác liếc về phía bên cạnh nơi Dụ Vi Hề đang đứng, thế nhưng – không ngờ lại chẳng thấy cô bé đó đâu!

Cùng lúc, anh nghe thấy một âm thanh. Hình như là tiếng vải rách, rất nhỏ, nhưng lại được phóng đại đến vô hạn trong đầu anh.

Âm thanh đó phát ra từ trên người anh, đồng thời, mông anh bỗng nhiên có cảm giác mát mát. Chẳng lẽ quần mình… bị rách?

Bóng lọt vào rổ đối phương rơi xuống đất tạo nên tiếng “bang bang” – toàn bộ sân bóng lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng rất đông người đang hít một hơi lạnh thật sâu.

Tất cả mọi người đều thấy rõ quần của Mộ Tử Khâm bị rách một đường dài, hơn nữa, quần lót của anh cũng bị lộ hết ra. Anh chàng đẹp trai đã bị hở quần trong giữa chốn đông người.

Không ai dám cười vì bọn họ thấy trên đỉnh đầu Mộ Tử Khâm lượn lờ một luồng oán khí cực mạnh. Mộ Tử Khâm cúi đầu, lẳng lặng nói: “Dụ Vi Hề, cả đời này cậu đừng mong thoát được khỏi lòng bàn tay tôi”.

Lúc này, Dụ Vi Hề đang ngồi trên máy bay đi Mỹ, cả người bỗng run lên.

“Sao lại run thế?”. Hồ An Ny ngồi cạnh sờ sờ trán con gái, “Có phải bị sốt không?”.

“Không sao ạ”. Dụ Vi Hề lắc đầu, trùm chăn kín người.

Cô đã làm, cô thực sự đã làm vậy. Tối hôm qua, cô đã động tay động chân trên bộ đồng phục của Mộ Tử Khâm. Chỉ cần có một cử động mạnh thì đường chỉ sẽ bị rách. Mà bây giờ, Mộ Tử Khâm hẳn là đã lửa giận cao ngút đến tận trời, đang tìm mình khắp nơi để tính sổ.

Có điều, cô đã quyết định rồi, vì nghĩ cho sự an toàn tính mạng của bản thân, cô sẽ vĩnh viễn không quay về.

Vĩnh viễn.

Nhìn những đám mây như kẹo đường ngoài cửa sổ, Dụ Vi Hề chậm rãi chìm vào mộng đẹp.

Năm năm sau.

“Tiểu thư, hãy tỉnh dậy đi ạ, tiểu thư?”.

Dụ Vi Hề chậm rãi mở mắt, thấy tiếp viên hàng không mỉm cười nhắc: “Tiểu thư, đã tới nơi rồi”.

Cô nói cám ơn, giang hai cánh tay, duỗi thắt lưng. Cuối cùng cũng quay về rồi.

Cô cố gắng hết sức học ngành quản lý khách sạn ở Mỹ, năm nay vừa tốt nghiệp thì có một khách sạn nổi tiếng trong nước mời cô về làm việc. Dụ Vi Hề càng nghĩ càng thấy công việc này khá là có triển vọng nên đã đồng ý. Trùng hợp chính là, bạn tốt hồi trước Lâm Nhan Ngạn sắp kết hôn, mời cô về làm phù dâu.

Chuyện đã đồng ý từ năm năm trước sao có thể không làm? Dụ Vi Hề đồng ý ngay lập tức.

Kéo hành lý đi ra khỏi sân bay, nhìn cảnh vật xa lạ mà quen thuộc, trong lòng cô có một cảm giác không rõ. Đang lúc xuất thần thì một người lao mạnh đến ôm chầm lấy cô. Dụ Vi Hề đang định kêu cứu mạng lại nghe thấy giọng nói cao vút quen thuộc oán giận nói: “Dụ Vi Hề, không ngờ cậu dám chạy tận năm năm!”.

Dụ Vi Hề định thần lại thì thấy một cô gái đẹp như con lai, lập tức kinh ngạc vui mừng gọi to: “Nhan Ngạn!?”.

“Lần này gặp lại, tớ rất muốn nuốt hết mấy lời vô nghĩa của cậu vào bụng. Bây giờ hôn lễ của tớ là quan trọng nhất, nhanh lên xe đi!”. Lâm Nhan Ngạn nhét cô vào trong xe, đạp chân ga, xe lao về phía trước nhanh như tên bắn.

Dọc theo đường đi, xe vượt qua mười xe khác, vượt đèn đỏ chín lần, bỏ mặc tám chú cảnh sát, rốt cục bọn họ dừng lại trước một cửa hàng áo cưới.

Chân Dụ Vi Hề còn đang như nhũn ra đã bị Lâm Nhan Ngạn lôi vào. Sau đó, một đám người lập tức vây quanh, bắt đầu thử cho cô mặc từng bộ từng bộ lễ phục phù dâu. Lâm Nhan Ngạn đứng một bên dùng ánh mắt nghiêm khắc xét duyệt.

“Cái này không được, nhìn quá tầm thường. Phù dâu cũng là một phần của cô dâu, thể hiện khiếu thẩm mĩ của tôi”.

“Cái này cũng không được, quá tôn da cô ấy, nhìn còn đẹp hơn cả tôi, vậy không được”.

Trải qua vô số lần cởi cởi mặc mặc như thế, đến tận lúc Dụ Vi Hề sắp gục xuống, Lâm Nhan Ngạn mới thoả mãn : “Cái này không tệ, thẩm mĩ không quá tầm thường, cũng sẽ không nổi bật hơn cô dâu, chính là nó”.

Phù, rốt cục cũng xong! Dụ Vi Hề thở phào, đang chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi một chút thì Lâm Nhan Ngạn lại ngăn lại, lôi cô hết đến cửa hàng trang sức xem dây chuyền lại đến spa chăm sóc da, đi cửa hàng đồ lễ kiểm tra tình hình in thiệp mời…

Từ hôm nay trở đi, ác mộng của Dụ Vi Hề đã bắt đầu. Với một người điên cuồng chuẩn bị cho hôn lễ của mình từ khi năm tuổi như Lâm Nhan Ngạn mà nói, hôn lễ là thứ còn quan trọng hơn tính mạng. Bởi vậy, tất cả đều không thể sai sót, tất cả đều phải hoàn mỹ.

Chính vì vậy mà cô đích thân lo tất cả mọi thứ từ việc lớn như đặt tiệc cưới cho đến việc nhỏ như chọn mẫu bao lì xì, tất cả cô đều tự quyết định. Mà nhiệm vụ của Dụ Vi Hề chính là làm trợ lí cho cô. Đây là một tháng bận rộn nhất trong cuộc đời Dụ Vi Hề, thời gian ngủ mỗi ngày của cô không được đến năm tiếng, lúc nào cũng phải hối hả ngược xuôi với Lâm Nhan Ngạn khắp thành phố, mệt đến suy nhược cả người. Mãi tới đêm trước hôn lễ, cái đầu bận đến rối tung rối mù của cô mới bỗng nảy ra một câu hỏi: “Ai là chú rể thế?”.

“Cậu cũng biết người đó đấy”. Lâm Nhan Ngạn nháy mắt mấy cái.

“Là ai cơ?”. Lòng hiếu kì của Dụ Vi Hề nổi lên.

“Ngô Luật Quần”. Lâm Nhan Ngạn nói.

Dụ Vi Hề cười hỏi: “Các cậu sao lại đến với nhau thế? Nhưng đúng là hai người rất xứng đôi, Ngô Luật Quần là một người rất tốt”.

“Chẳng phải nhờ phúc của cậu hay sao, sau khi cậu vỗ mông biến mất, Mộ Tử Khâm ngày nào cũng tới tìm tớ đòi địa chỉ. Tớ thà chết chứ không chịu khuất phục, thế nào cũng không chịu cho cậu ta, thế là cậu ta bắt đầu đuổi giết tớ. May mà hồi đó tớ thông minh, dùng nhan sắc dụ dỗ Ngô Luật Quần, lừa anh ấy chống đỡ giúp tớ, tớ mới có thể bình an sống hết cấp ba”. Lâm Nhan Ngạn nhăn nhăn cái mũi cao thẳng, “Sau đó tớ nghĩ, nếu đã phải hy sinh nhan sắc để dụ dỗ rồi thì đâu thể để anh ấy được lợi, thế là tớ tóm anh ấy về làm chồng”.

“Nhan Ngạn, cực khổ cho cậu rồi”. Dụ Vi Hề hít hít mũi, “Đều tại tớ mà cậu bị Mộ Tử Khâm ức hiếp”.

“Chính thế”. Lâm Nhan Ngạn tự đắc nhướn mày, “Bây giờ còn oán giận vì phải cực khổ làm phù dâu cho tớ nữa không?”.

“Không, tuyệt đối không, làm phù dâu của cậu là vinh hạnh rất lớn của tớ”. Dụ Vi Hề nịnh nọt nói, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng, cô lo lắng hỏi: “À này… Mộ Tử Khâm, cũng tới tham gia hôn lễ ư?”.

Tuy rằng chuyện đã qua lâu rồi nhưng nhớ tới anh cô vẫn cứ sợ như trước.

Lâm Nhan Ngạn an ủi: “Yên tâm, hình như cậu ta vì bị thương hay gì đó nên còn đang ở Úc. Thế nên phù rể đành phải nhờ người khác”.

“Cảm tạ trời đất”. Dụ Vi Hề lau mồ hôi.

“Nhưng mà Vi Hề này, chiêu năm đó của cậu đúng là rất ác”. Lâm Nhan Ngạn bội phục sát đất, “Quả thật là chó sủa không cắn người, cậu đã lưu lại thành công trong trí nhớ của Mộ Tử Khâm một vết nhục nhã không thể xóa nhòa. Biết không? Lúc đó … ít nhất… có một nghìn người đã tận mắt nhìn thấy cái cậu ta mặc chính là quần đùi hình quả quýt màu đen, có rất nhiều người đã dùng điện thoại di động để lưu lại chứng cứ mãi mãi. À ừ thì, tớ cũng làm một kiểu… Nhìn này, nét lắm đúng không, phải công nhận, mông thằng bé này cong thật… Mà này, mọi người bàn tán sau lưng cậu ta tròn một năm, ha ha ha, mặt cậu ta cũng muối cả một năm. Sau đó, cậu ta ra nước ngoài du học, aiz, cậu bé đáng thương, có khi không bao giờ… vượt qua nổi nỗi ám ảnh này mất…”.

Nhìn bức ảnh quần lót rõ nét trong điện thoại di động, nghe Lâm Nhan Ngạn miêu tả tình trạng thảm hại của Mộ Tử Khâm, Dụ Vi Hề không hề vui mừng mà cô bắt đầu run.

Mộ Tử Khâm nhất định sẽ giết mình, nhất định.

Đảo mắt đã đến ngày cưới, sáng sớm Dụ Vi Hề đã bị đánh thức giúp Lâm Nhan Ngạn mặc quần áo, trang điểm, thu xếp đồ đạc, tiếp đón khách khứa… Cuối cùng, đầu óc cô choáng váng, cả người cạn sức, suýt nữa thì nghoẻo tại chỗ.

Tất cả đều diễn ra rất hoàn hảo, tiệc cưới đã bắt đầu. Trên sân khấu tràn ngập hoa tươi, cô dâu chú rể đang đứng trò chuyện với người dẫn chương trình.

“Vừa rồi là lời thề của chú rể, một tình cảm sâu nặng thật cảm động”. Người dẫn chương trình ôm ngực, giọng nói nghẹn ngào. Sau đó đưa micro cho cô dâu Lâm Nhan Ngạn: “Vậy tiếp theo, chúng ta hãy nghe những lời cô dâu muốn nói trong ngày hôm nay”.

Lâm Nhan Ngạn xinh đẹp hoàn mỹ ưu nhã nhận lấy micro, không biết lấy từ đâu ra một tập giấy A4 dày cộp, đôi môi đỏ khẽ mở ra: “Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn những người dưới đây: Một, cửa hàng bán hoa Lệ Thế vì họ đã chuyển hoa hồng từ Hà Lan sang đây cho tôi bằng đường hàng không mà đến nơi vẫn rất tươi. Hai, bộ phận ẩm thực của khách sạn Vạn Hào vì họ đã đưa thịt bò Kobe Nhật Bản tươi sống đến đúng giờ. Ba…”.

Phù dâu Dụ Vi Hề đứng ngay sát sân khấu bất đắc dĩ cười cười. Nhưng đối với người lên kế hoạch cho đám cưới của mình từ lúc năm tuổi như Lâm Nhan Ngạn mà nói, việc này cũng không tính là quá đáng.

Dụ Vi Hề bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên hai cô gặp nhau Lâm Nhan Ngạn đã hỏi cô rằng đám cưới thích hoa bách hợp hay là hoa hồng tươi. Lúc đó đúng là làm cô sợ hết hồn. Không ngờ nhiều năm như thế đã trôi qua. Đúng là thời gian qua nhanh, năm tháng như thoi đưa, thời gian thấm thoát, thời gian qua mau, năm tháng trôi như nước chảy, năm tháng không chờ đợi ai,…

Đang lúc khiêu chiến với giới hạn thành ngữ của mình, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của một người con trai: “Dụ Vi Hề, rốt cục cậu đã quay về”.

Dụ Vi Hề như bị sét đánh, nhất thời ngây ra tại chỗ.

Lâm Nhan Ngạn lại lật thêm một tờ, “Một trăm năm mươi tư, cảm ơn con mèo hoang dưới lầu nhà tôi ba ngày trước đã ngừng động dục, giúp tôi đêm hôm qua có được một giấc ngủ ngon, nhờ đó mà hôm nay da tôi mới mịn màng như vậy…”.

Cụ già ngoài 60 tuổi phía dưới sân khấu đã bắt đầu buồn ngủ.

“Cậu cho rằng có thể trốn cả đời ư?”. Giọng nói u ám đó ở ngay bên tai cô.

Dụ Vi Hề nuốt nước bọt, khuôn mặt cứng ngắc.

Lâm Nhan Ngạn uống một ngụm nước, tiếp tục lẩm bẩm: “Một trăm năm mươi sáu…”.

Chú rể và phù rể trao đổi ánh mắt, chậm rãi bước đến bên cạnh Lâm Nhan Ngạn, bắt đầu ra tay.

“Cậu nói xem, tôi phải trừng phạt cậu thế nào đây?”. Giọng nói lạnh như băng.

Chú rể và phù rể rốt cục cũng cướp được cái micro, Lâm Nhan Ngạn giãy dụa tổng kết một cậu: “Nói chung, cảm ơn tất cả những người đã giúp hôn lễ của tôi hôm nay trở nên hoàn mỹ, tôi yêu mọi người”.

Người dẫn chương trình vội vã đưa micro cho Dụ Vi Hề, “Tiếp theo, mời phù dâu kể cho chúng ta nghe chuyện khi cô dâu và chú rể quen nhau”.

Dụ Vi Hề vô thức nhận lấy micro.

Nhưng trong đầu cô trống rỗng, những lời chuẩn bị từ hôm qua cô đã quăng lên tận chín tầng mây rồi.

Tay cô run rẩy, cô cảm nhận được ánh mắt của người kia như thể đang thiêu một lỗ thủng trên lưng cô vậy. Trên lưng cô đầy những con rắn nhỏ lạnh lẽo đang không ngừng nhúc nhích. Cô ép mình phải mở mồm: “Tôi và Nhan Ngạn lúc ở trung học… lúc ở trung học… Chúng tôi…”.

Trung học, đúng, Mộ Tử Khâm học cùng trung học lại xuất hiện, cậu ta đến báo thù, cậu ta sẽ giết mình mất!

Sợ hãi lập tức khiến Dụ Vi Hề mất đi lý trí, cô không chịu nổi nữa, xách váy lao nhanh xuống sân khấu: “Mộ Tử Khâm, tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi!”.

Nhưng Mộ Tử Khâm không bỏ qua, một mực đuổi theo phía sau không dừng, “Dụ Vi Hề, cậu đứng lại cho tôi!”.

Hai người cứ như thế chạy ầm ầm ra khỏi tiệc cưới, khách khứa quay sang nhìn nhau, cả hội trường náo loạn.

Người dẫn chương trình phục hồi lại tinh thần, đang chuẩn bị hắng giọng tiếp tục nói thì đột nhiên cảm thấy nửa người bên phải lạnh như băng. Anh ta quay đầu, lập tức sợ chết đứng, chỉ thấy phía sau cô dâu Lâm Nhan Ngạn phủ một lớp sương mù dày đặc mà hoa cầm trên tay cũng bắt đầu héo từng bông từng bông một. Cô gằn từng chữ: “Tôi, muốn, giết, chết, hai, người!!!”.

Oán niệm thật đáng sợ, chú rể phù rể và người dẫn chương trình ôm lấy nhau, lạnh run.

Tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, Dụ Vi Hề cùng đường, lao vào toilet nữ, chạy vào một buồng nhỏ khoá chắc cửa lại. Sau đó, cô ngừng thở, nghiêng tai lắng nghe.

Thế nhưng, bên ngoài hoàn toàn im lặng không một tiếng động.

Chắc cậu ta không dám vào đâu. Dụ Vi Hề thở phào một hơi dài, vỗ ngực, tựa người vào cửa.

Nhưng sao mình vẫn cứ cảm giác thấy ánh mắt hừng hực như lửa thế này?

Dụ Vi Hề chậm rãi mở mắt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy – Mộ Tử Khâm đang tựa vào tấm ván ngăn cách buồng, nhìn cô, cười nhạt.

Cô muốn hét thật to nhưng lại phát hiện mình bị mất tiếng. Cô muốn chạy nhưng lại phát hiện chân không nhấc nổi một bước. Điều duy nhất cô có thể làm chính là mở mắt trừng trừng nhìn Mộ Tử Khâm nhảy xuống từ tấm ván ngăn.

Gian buồng nhỏ bé càng trở nên chật chội. Dụ Vi Hề run nhẹ, cuộn mình vào góc.

Mộ Tử Khâm vươn tay nâng cằm cô lên, nghiến răng nói: “Dụ Vi Hề, cậu chết chắc rồi”.

Năm năm không gặp, khuôn mặt Mộ Tử Khâm vẫn đẹp như trước, chỉ có phần mất đi sự ngây ngô non nớt và thêm phần trưởng thành. Anh cao lên rất nhiều, thân hình thon dài. Cả người tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

Đáng tiếc, với Dụ Vi Hề mà nói, bây giờ không phải lúc thưởng thức cái đẹp. Cô lúc này chính là đang đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Môi Dụ Vi Hề run run: “Xin… Xin lỗi”.

Mộ Tử Khâm mỉm cười, trên mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn đẫm máu: “Muộn rồi, bây giờ mới xin lỗi thì đã muộn rồi”.

Dụ Vi Hề sợ đến chân tay luống cuống, đầu óc trống rỗng. Người đang trong tình trạng sợ hãi có thể làm bất cứ chuyện gì. Dụ Vi Hề không biết lấy sức lực từ đâu ra, bỗng nhiên cắn vào bàn tay Mộ Tử Khâm đang nắm chặt cằm mình, cắn thật mạnh.

Mộ Tử Khâm bị đau, vội vàng lùi về phía sau. Dụ Vi Hề nhân cơ hội mở cửa lao ra ngoài.

“Dụ Vi Hề, tôi sẽ xé xác cậu thành từng mảnh nhỏ!!”. Thù cũ, nợ mới, Mộ Tử Khâm trong nháy mắt biến thành một con rồng cực kì khủng bố.

Dụ Vi Hề không để ý đến hình tượng cắm đầu chạy về phía trước. Sắp cầm được cái tay nắm cửa toilet thì cô bỗng nhiên cảm thấy lưng cứng đờ.

Trong lòng Dụ Vi Hề nổ “bùm” một tiếng. Tiêu đời rồi, cô mà bị bắt được thì sẽ bị xé xác thành từng mảnh nhỏ!

Dụ Vi Hề bị một lực mạnh xoay người ép phải nhìn thẳng vào mặt Mộ Tử Khâm, lúc này chính là khuôn mặt đẹp âm u đến đáng sợ. Sự tuyệt vọng bao trùm lên Dụ Vi Hề, cô thầm nói trong lòng: Mẹ ơi, ngày này sang năm nhớ thắp hương cho con nhé.

Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, “ruỳnh” một tiếng, cửa bỗng nhiên bị mở ra thật mạnh.

Sau đó, Lâm Nhan Ngạn bước từng bước đến, trên mặt hết sức bình tĩnh, bình tĩnh đến kinh dị.

Không chỉ có là Dụ Vi Hề, ngay cả Mộ Tử Khâm cũng thấy khí lạnh tràn vào lồng ngực.

Ba người cứ như thế mà đối diện nhau.

Bỗng nhiên, Ngô Luật Quần lao tới hét lớn một tiếng: “Nguy hiểm, mau tránh xa cô ấy ra!”.

Dụ Vi Hề và Mộ Tử Khâm còn chưa kịp định thần lại, mắt Lâm Nhan Ngạn trong mắt bốc lên lửa giận hừng hực. Cô túm tóc Dụ Vi Hề rồi lại túm tóc Mộ Tử Khâm, sau đó đập mạnh hai cái đầu vào nhau như đập trứng, “Hôn lễ của tôi, hôn lễ của tôi, hôn lễ mất cả đời để lên kế hoạch của tôi, đều bị các cậu làm hỏng rồi, lấy cái chết mà tạ tội với tôi đi!”.

Dụ Vi Hề và Mộ Tử Khâm bị đụng đầu choáng váng, sao bay đầy trời. Ngô Luật Quần vội chạy đến ôm lấy Lâm Nhan Ngạn. Dụ Vi Hề và Mộ Tử Khâm nhân cơ hội thoát thân, lập tức chạy ra ngoài. Lâm Nhan Ngạn đang trong cơn giận dữ đẩy chồng ra, xách váy đuổi theo.

Tất cả khách khứa đều thấy phù dâu hòa và người đàn ông lao ra cửa, sau đó, cô dâu sát khí ngút tận trời đuổi theo, cuối cùng là chú rể vô tội bất đắc dĩ.

Lâm Nhan Ngạn đuổi tới cửa thì phát hiện Dụ Vi Hề và Mộ Tử Khâm đã lái xe phóng đi mất. Cô nhìn theo chiếc xe, trên mặt bỗng nở nụ cười.

Chí ít, một trong hai người bọn họ đã gặp phải tai họa rồi.

~*~  hết chương 6  ~*~
phim Xem Phim Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí full hd tap cuoi, Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí tap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí tap 11-12-13-14-15/16-17-18-19-20 Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí tap 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Journey 2: Hòn Đảo Huyền Bí vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6