Đấu Trường Doa/>

Đấu Trường Doa

Doa: Dead Or Alive

HD Phim Hành ĐộngPhim Võ Thuật

Diễn viên: Jaime Pressly, Devon Aoki, Holly Valance, Sarah Carter, Natassia Malthe, Kane Kosugi, Matthew Marsden, Eric Roberts

Đạo diễn: Corey Yuen

Nhà sản xuất: Constantin Film Produktion, Impact Pictures, VIP 4 Medienfonds

Thời lượng: 87 phút

Năm sản xuất: 2006

Quốc gia: Phim Mỹ

Lượt xem: 21984 lượt

Loading the player...
Xem Phim Đấu Trường Doa ,tập cuối,  

Chính văn Chương 126: Xin nàng để cho ta chờ nàng

 

“Ta biết, ta là một kẻ không thể động tình. Một người không thể động tình rung động, tình cảm của ta sẽ không dễ dàng thay đổi. Ta có sai, nhưng nàng cần gì phải vô tình như vậy, không chỉ không cho ta đường sống, ngay cả tình cảm của ta cũng không thừa nhận.”

Trong lòng Cầu Mộ Quân khó chịu, hỏi:“Vậy vì sao ngươi…… một ngày trước còn nói lời ngon tiếng ngọt với ta, ngày sau lại cùng nữ nhân khác…… Nếu đây là cách ngươi yêu, vậy ngươi muốn ta thừa nhận tình yêu của ngươi thế nào đây?”

“Đó là do ta……” Thích Ngọc Lâm nhắm mắt lại đau khổ nói:“Thật ra lúc trước ta đã muốn kết hôn với nàng, nhưng ta luôn phân vân ta có thể hối hận, có thể không chịu nổi trói buộc hay không…… Đến khi… đến ngày đó nhìn thấy bóng dáng nàng dứt khoát rời đi, ta mới biết được ta sẽ không hối hận, vĩnh viễn sẽ không.”

“Vậy ngươi có thể xác định nếu ta và người bắt đầu một lần nữa, ngươi có thể chỉ chuyên tình với một mình ta không?” Cầu Mộ Quân bình tĩnh nói.

“Không chỉ ta không thể tin tưởng ngươi, chỉ sợ ngay cả chính bản thân ngươi cũng không tin được? Ngươi trời sinh lãng tử, trời sinh nhiều tình nhân, bắt buộc ngươi đem trái tim cùng thân thể trung trinh với một nữ tử bình thường, thật sự là quá khó khăn cho ngươi rồi.”

Cầu Mộ Quân nói xong, đứng lên đi ra cửa phòng.

“Mộ Quân—“ Thích Ngọc Lâm vội đứng dậy kêu lên.

“Còn có —” Cầu Mộ Quân quay đầu, mở miệng nói:“Nguyên nhân thực sự mà Đoàn Chính Trung bỏ ta, là vì khi ta còn là Đoàn phu nhân bị người cường bạo, ta đã sớm không còn trong sạch.”

Trong phòng lặng ngắt như tờ, Cầu Mộ Quân đứng trong chốc lát mới đi ra cửa.

“Ta không ngại!” Thích Ngọc Lâm ở phía sau nàng nói.

Cầu Mộ Quân run lên, nói:“Ta ngại. Ta không chỉ ngại bản thân mình, cũng ngại quá khứ của ngươi, sự đa tình của ngươi, tính tình phong lưu của ngươi, còn câu nói ‘Vĩnh viễn không hối hận’ của ngươi ta cũng không tin được.” Nàng nói xong, ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Thích Ngọc Lâm, xin lỗi. Nàng nói thầm trong lòng.

Hi vọng có một ngày, ngươi có thể gặp được một người ngươi thật lòng yêu thương, hơn nữa người đó cũng thật lòng yêu ngươi. Ngươi thật sự không nên yêu ta, yêu ai cũng không nên yêu ta.

Cầu Mộ Quân từng bước một đi xuống thang lầu, cúi đầu đi qua trước mặt Thích Vi đang đứng dưới lầu chờ mong nhìn nàng, ra khỏi quán trà. Có lẽ, tất cả đã xong rồi. Nàng cùng Thích Ngọc Lâm và Thích Vi. Nàng quả nhiên không nên kết bạn với người Thích gia, quả nhiên nên ngoan ngoãn ở nhà làm đại tiểu thư.

Mặt trời bên ngoài thật chói mắt, thật ấm áp, khiến người ta đố kị với ánh sáng của nó. Lẫn vào đám người trên đường cái, nhớ tới bộ dáng đau lòng của Thích Ngọc Lâm, nàng phát giác mình lại có cảm giác muốn khóc. Nhưng nàng có tư cách gì mà khóc, tất cả đều do nàng tạo thành, nàng khóc cái gì?

Trong quán trà Thấm Nhã, Thích Ngọc Lâm bay nhanh từ lầu hai xuống, ra khỏi quán trà lại không thấy bóng dáng Cầu Mộ Quân đâu, hắn lo lắng bay đến lan can tầng hai quán trà.

“Mộ Quân—“ Thích Ngọc Lâm nhìn đám người mờ mịt, ở trên tầng la lớn. “Mộ quân, Cầu Mộ Quân”

Người phía dưới ngẩng đầu lên, thấy trên lầu quán trà sang trọng nhất kinh thành công tử phong lưu số một – Thích Ngọc Lâm đang hô lớn khuê danh Cầu đại tiểu thư vừa bị thái giám tổng quản trong cung đuổi về nhà, không khỏi đều cảm thấy kỳ lạ.

Cầu Mộ Quân quay đầu lại, thấy Thích Ngọc Lâm đứng ở trên cao.

“Mộ Quân, gả cho ta đi.” Thích Ngọc Lâm thấy Cầu Mộ Quân quay đầu trong đám người, nhìn nàng la lớn. Người chung quanh theo ánh mắt hắn nhìn về phía Cầu Mộ Quân, những người bên cạnh nàng đều không hẹn mà cùng tản ra. Cầu Mộ Quân hóa đá tại chỗ, nhìn hắn chằm chằm.

Thích Ngọc Lâm hô:“Mộ Quân, cho ta thêm một cơ hội, ta muốn toàn bộ người trong Kinh thành làm chứng cho ta, ta - Thích Ngọc Lâm, từ nay về sau tuyệt đối không đến nơi phong hoa, không bao giờ cùng nữ nhân khác dây dưa không rõ nữa, ta chờ nàng, chờ nàng đồng ý gả cho ta —”

“Tử sinh khế khoát, Dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, Dữ tử giai lão…….”

(Lúc tử sinh hay khi cách biệt, Chẳng bỏ nhau lời quyết thệ rồi. Cầm tay nàng hẹn mấy lời: “Sống bên nhau mãi đến hồi già nua”. – Hán Quảng – Khổng Tử)

“Mộ Quân, xin nàng cho ta cơ hội, để cho ta chờ nàng!”

“Mộ Quân—”

“Thích nhị công tử điên rồi à, sao đột nhiên……”

“Đây không phải điên, đây là động chân tình!”

“Cầu tiểu thư quả nhiên lợi hại !”

Người chung quanh đều cảm thán bắt đầu nghị luận, Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nhìn người đứng ở trong lan can, nước mắt rốt cục nhịn không được chảy ra.

“Mộ Quân, ta yêu nàng, thật sự yêu nàng —”

“Xin nàng, xin nàng để cho ta yêu nàng!”

“Ta - Thích Ngọc Lâm muốn rửa sạch quá khứ, chờ Cầu Mộ Quân gả cho ta, xin mọi người làm chứng cho ta!”

“Được, lão phu làm chứng cho ngươi, nếu ngươi có thể vì nàng mà thay đổi, lão phu sẽ cùng ngươi đến Cầu phủ cầu hôn!” Trong đám người một lão giả khoảng sáu bảy mươi tuổi, thần thái sáng láng nhìn Thích Ngọc Lâm, lớn tiếng nói.

“Ta cũng làm chứng cho Thích nhị công tử, ta thay Cầu tiểu thư giám sát hắn!” Một tiểu ăn xin mười sáu mười bảy tuổi ven đường nhìn về đám người la lớn.

“Chúng ta cũng làm chứng cho ngươi!” Có hai người kia khởi xướng, những người còn lại đều trăm miệng một lời. Trên mặt Thích Ngọc Lâm hiện lên một chút tươi cười, từ trên lầu phi thân xuống, đứng ở trước mặt Cầu Mộ Quân. “Mộ Quân, để cho ta yêu nàng, để cho ta chờ nàng, để cho ta chứng minh lời thề của ta, được không?” Thích Ngọc Lâm khẩn thiết nói. Ánh mắt lại si mê, Cầu Mộ Quân cúi đầu.

“Đáp ứng đi, dù sao cũng không mất miếng thịt nào!” Một đại thẩm bên cạnh nói.

“Đúng vậy đúng vậy, đáp ứng đi!”

Người vây xem giựt giây, Thích Ngọc Lâm chờ mong nhìn, Cầu Mộ Quân không biết là cảm động hay là không mở miệng nói cự tuyệt được, rốt cuộc cũng gật đầu.

Chung quanh hoan hô dậy trời, theo tiếng hoan hô này, tin tức Thích nhị công tử đứng trước mặt mọi người cầu yêu Cầu đại tiểu thư truyền đi khắp ngõ ngách trong kinh thành.

Buổi tối lại nhận được hai con bồ câu đưa tin, một là năm chữ của Thích Ngọc Lâm: ‘Mộ Quân, cám ơn nàng’. Một cái khác là bốn chữ của Đoàn Chính Trung: ‘Chữ Thiên thứ hai.’

Thở dài một hơi, nàng gấp tin của Thích Ngọc Lâm vào, của Đoàn Chính Trung thì đưa tới ngọn nến, đốt sạch sẽ. Quyết định hôm nay không biết có đúng hay không, ít nhất, bây giờ nàng không hối hận.

Có lẽ qua vài ngày Thích Ngọc Lâm sẽ không nhớ tới lời thề kia nữa, nhưng có lẽ sẽ vẫn kiên trì, nàng chỉ hy vọng sau khi hắn chờ đợi, tình cảm với nàng có thể dần nhạt đi.

Về phần Đoàn Chính Trung, nhớ đến vẫn còn tức, nàng nhất định phải hỏi xem hắn có ý gì!

Sáng sớm hôm sau nàng ra cửa đi thẳng đến quán trà Thấm Nhã, đi được gần nửa đường lại đột nhiên dừng bước. Vì sao nàng phải vội như vậy, vội vội vàng vàng chạy tới?

Nàng đợi hắn cả một ngày hắn không thèm để ý, bây giờ hắn viết vài chữ thì nàng liền chạy như điên đến gặp hắn, dựa vào cái gì?

Hắn có nam tình nhân ghê tởm của hắn, nàng cũng không phải thiếu hắn thì không thể sống, dựa vào cái gì hắn gọi thì đến đuổi thì đi!

Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến lúc hắn cùng cái kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ làm trò ghê tởm kia, nghĩ đến chuyện hắn vài ngày không thèm để ý tới nàng, càng nghĩ càng giận, cuối cùng nàng dậm chân một cái, quyết định không đi gặp hắn, trở về Cầu phủ.

 

Chính văn Chương 127: Gặp mặt

 

Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến lúc hắn cùng cái kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ làm trò ghê tởm kia, nghĩ đến chuyện hắn vài ngày không thèm để ý tới nàng, càng nghĩ càng giận, cuối cùng nàng dậm chân một cái, quyết định không đi gặp hắn, trở về Cầu phủ.

Trở lại Cầu phủ, ngồi ở trước cửa sổ trong phòng mình ngơ ngác nhìn bụi hoa bên ngoài.

Không thèm để ý tới chàng, không thèm để ý đến chàng, cho chàng chờ đến chết!

Cầu Mộ Quân oán hận, lại không cảm thấy thật ra chính nàng còn đang phiền não hơn người nào đó.

Đến giữa trưa, một con ong mật bay vào cửa sổ, bay vòng vòng quanh người nàng, bay tới bay lui bay tới bay lui, khiến bên tai nàng “Ong ong” không ngừng. Vốn nàng không chú ý đến nó, nhưng ong mật này vòng hơn mười vòng còn không đi, làm cho nàng bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.

Ong mật……

Đúng rồi, không phải Đoàn Chính Trung luôn mang bên người một cái ống trúc sao, trong ống trúc là con ong, chẳng lẽ ong mật là hắn thả? Thả đến làm gì? Thúc giục nàng à?

Hừ, còn chưa được bao lâu, nàng phải đợi tận ba canh giờ, buổi sáng đợi đến buổi chiều mặt trời xuống núi, bắt nạt nàng không có ong mật sao? Cầu Mộ Quân không để ý, tiếp tục nhìn sân ngẩn người, nhưng không thể xem nhẹ được tiếng “Ong ong” liên tục. Cũng thật đáng ghét!

Nha hoàn thấy trong phòng có con ong, định bắt đi.

Cầu Mộ Quân quay đầu lại nhìn chằm chằm ong mật trong chốc lát, không kiên nhẫn nói:“Được rồi được rồi, ta đi theo ngươi!” Nói xong thì đi ra ngoài.

Ra khỏi Cầu phủ không bao lâu, nàng nhìn chung quanh thấy một con ong, không cần nghĩ, nhất định là con vừa rồi, còn dám bay theo! Đây là ý gì, áp giải nàng đi gặp quan sao!

Đoàn Chính Trung chết tiệt, nàng không phải tiểu thái giám, không đến lượt hắn quản! Mang theo cơn tức đi vào quán trà, vào nhã gian, đi tới bí thất. Đoàn Chính Trung vẫn ngồi ở bên cạnh bàn, chẳng qua lần này hắn không uống trà. Cầu Mộ Quân nhăn mặt đi vào, ngồi đối diện hắn. Đoàn Chính Trung không nói lời nào, nàng cũng không nói, còn nhàm chán nghịch nghịch ngón tay mình. Hắn rốt cục nhịn không được, nói:“Nàng không có chuyện gì muốn nói sao?”

Cầu Mộ Quân mờ mịt ngẩng đầu, kỳ lạ nói:“Không phải chàng tìm ta đến sao? Hẳn là chàng có chuyện chứ?”

Sắc mặt Đoàn Chính Trung chậm rãi thay đổi, trở nên rất khó coi. Cầu Mộ Quân lườm hắn một cái rồi lại cúi thấp đầu.

“Hắn phong hoa tuyết nguyệt, lời ngon tiếng ngọt, khiến nàng cảm thấy hạnh phúc sao?” Hắn nói.

Cầu Mộ Quân tức giận đến mức muốn đập bàn nhưng vẫn nén cơn giận xuống, nhẫn nhịn, nói: “Ta tìm phong hoa tuyết nguyệt, lời ngon tiếng ngọt, vẫn tốt hơn ai đó tìm kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ.”

“Ta nghĩ nàng không ngốc như vậy.” Đoàn Chính Trung trầm giọng nói.

“Ý chàng là bây giờ chàng cảm thấy ta rất ngốc sao?” Cầu Mộ Quân trả lời.

Đoàn Chính Trung hít sâu một hơi, nói: “Mộ Quân, thời gian của chúng ta cũng không nhiều, tại sao phải như ầm ỹ như vậy?”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn nói:“Đương nhiên không nhiều, chàng còn phải trở về cùng con hát xinh đẹp của chàng mà!”

“Mộ Quân~” Đoàn Chính Trung có chút trách cứ gọi nàng. Cầu Mộ Quân quay mặt đi không để ý tới hắn.

Đoàn Chính Trung đi tới, xoay người ôm lấy nàng nói:“Nàng rõ ràng biết nguyên nhân.”

“Ta không biết!” Cầu Mộ Quân đẩy ra hắn nói.

Ngữ khí Đoàn Chính Trung dịu dàng:“Mộ Quân, đừng ầm ĩ, được không?”

Cầu Mộ Quân tức giận nói:“Ta vô lý, ta vô lý chỗ nào! Ta tận mắt thấy chàng cùng một nam nhân khác thân thiết, còn chủ động tới nơi này chờ chàng giải thích mà chàng cũng không thèm để ý. Được lắm, vừa có người nói với ta hai câu ngon ngọt, chàng lại chạy đến chất vấn ta, Đoàn Chính Trung, chàng coi ta là cái gì?”

“Là thê tử.” Đoàn Chính Trung nhìn nàng nói.

Trong lòng Cầu Mộ Quân ngọt ngào, oán hận với hắn nhất thời tiêu tan, miệng lại nói thầm:“Là thê tử? Ta thấy chàng đang lén nuôi tình nhân thì có? Chỉ cho phép quan châu phóng hỏa, không cho phép dân chúng đốt đèn.”(1)

(1) [Điền Đăng thời Tống làm quan trấn giữ một châu, bắt mọi người phải kỵ húy tên mình (vì chữ “Đăng” trong tên của y có nghĩa là “lên”, nhưng do cùng âm với “Đăng” có nghĩa “đèn” cho nên y không cho người xung quanh dùng bất cứ chữ nào có âm “Đăng”). Kẻ xúc phạm điều luật của y bị cho ăn hèo, cho nên bá tánh nguyên một châu đành phải gọi “đăng” (đèn) là “hỏa” (lửa). Vì vậy đến ngày Tết Nguyên Tiêu thắp đèn, quan Phủ doãn cho phép dân cư trong khu vực du ngoạn thưởng lãm, đăng bố cáo rằng: “Bổn châu án chiếu quán lệ, phóng hỏa tam thiên” (Châu mình theo thường lệ, thắp đèn ba ngày – viết vậy có khác gì là cho phép “phóng hỏa” - đốt lửa ba ngày chuyện đó mà viết hai câu đối: “Chỉ chuẩn châu quan phóng hỏa, bất hứa bách tính điểm đăng” (Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho bá tánh thắp đèn). Bá tánh ai ai cũng vừa tức tối vừa buồn cười. Ngày Tết thắp đèn mà chữ “đăng” không cho dùng thì còn ra thể thống gì nữa! Có người mượn Hai câu đó sau này trở thành một thành ngữ lưu truyền đến ngày nay. Người ta dùng nó để hình dung bọn quan lại xấu xa hoành hành bá đạo, chèn ép dân lành], cho nên bỏ chẳng làm quan, hành hiệp giang hồ.

“Ta không có phóng hỏa, nàng lại đốt đèn .” Đoàn Chính Trung nói.

“Vậy chàng nói, chàng cùng kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ kia có quan hệ gì?” Cầu Mộ Quân đứng lên trừng mắt nhìn hắn hỏi.

Đoàn Chính Trung ôm vai của nàng nói:“Ta chỉ có thể nói cho nàng, đó là diễn cho người ngoài xem, không phải diễn cho nàng xem .”

“Diễn cái gì mà diễn, có nhất thiết làm thật như vậy không, còn…… chàng…… chàng ghê tởm!” Nhớ tới cái hôn kia, Cầu Mộ Quân liền cảm thấy trong bụng nhộn nhạo.

“Ta cũng biết thật ghê tởm.” Đoàn Chính Trung nói.

“Ghê tởm chàng còn làm!”

“Chuyện ghê tởm ta từng làm nhiều lắm, cũng không thiếu một hai việc này.”

“Chàng……” Cầu Mộ Quân hết giận, nhẹ giọng hỏi:“Vậy vì sao chàng phải diễn trò với hắn?”

Đoàn Chính Trung không lên tiếng.

Cầu Mộ Quân trừng hắn nói:“Lại không thể nói cho ta biết đúng không?” Đoàn Chính Trung nhìn nàng, xem như cam chịu .

Cơn tức của Cầu Mộ Quân không có chỗ phát, đột nhiên đánh loạn trên người hắn:“Hận chàng chết đi được, hận chàng chết đi được, hận chàng chết đi được!” Đoàn Chính Trung để nàng đánh, dù sao nàng đánh cũng rất nhẹ, liền ôm nàng vào trong lòng.

“Vì sao không đến gặp ta?” Nàng dựa vào trong ngực hắn hỏi.

“Dạo này bận nhiều việc.”

“Hôm nay không bận sao?”

“Có việc cũng phải đến, nếu không đến, chỉ sợ nàng muốn tìm niềm vui mới.”

“Tìm niềm vui mới cái gì, sao chàng cứ thích nói ta như vậy!”

“Vậy thì là cái gì, không phải niềm vui mới thì là người yêu cũ à?”

“Chàng…”

“Hắn làm như vậy trước mặt người nhiều như thế, sao ta cự tuyệt được, hơn nữa ta cũng chỉ bảo sẽ suy nghĩ chứ không đồng ý gả cho hắn.”

“Nàng đừng quá mức thân thiết với hắn, còn tiếp tục như vậy, ta không thể cam đoan ta không ra tay.”

Cầu Mộ Quân từ hắn trong lòng đi ra nhìn hắn nói:“Chàng có ý gì?”

“Vĩnh tuyệt hậu hoạn.”

“Không cho chàng làm xằng bậy, không được làm hại hắn!” Cầu Mộ Quân vội la lên.

Đoàn Chính Trung nói:“Tốt nhất ở trước mặt ta nàng đừng biểu hiện để ý hắn như vậy.”

“Ta nào có.” Cầu Mộ Quân cúi đầu nói. “Nhưng không cho chàng giết người.”

Đoàn Chính Trung không đáp lời, hôn nàng.

“Chàng ghê tởm!” Cầu Mộ Quân đẩy hắn ra, đưa lưng về phía hắn nói:“Chàng hôn nam nhân khác, ghê tởm muốn chết.”

“Ta đã rửa sạch rồi.” Đoàn Chính Trung ôm lấy nàng từ đằng sau nói. Cầu Mộ Quân nhịn không được bật cười.

Đoàn Chính Trung nói:“Chúng lên trên giường.”

Mặt Cầu Mộ Quân đỏ lên, nói:“Không đi.”

“Vì sao?”

“Không muốn làm.” Cầu Mộ Quân đáp.

Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng ngậm vành tai của nàng, nói bên tai nàng:“Cơ hội hiếm có như vậy, muốn lãng phí sao?”

“Ít thì cứ ít đi……”

Hắn ngậm vành tai của nàng khẽ liếm rồi cắn, một bàn tay luồn vào trong quần áo nàng vuốt ve nơi mềm mại của nàng, tay kia thì ở giữa hai chân nàng chơi đùa vỗ về nơi tư mật của nàng. Thậm chí nàng còn cảm thấy có cái gì cứng rắn đang chạm vào nàng, như vậy làm cho nàng cũng không khỏi bắt đầu động tình.

“Ưm…”

Hắn trực tiếp kéo quần áo của nàng xuống. Khi hắn kéo nốt chiếc yếm trên người nàng, toàn thân nàng hiện ra trước mắt hắn, nàng thở dốc, gian nan nói:“Chỉ…… Một lần……”

“Ba lần.”

“A…… Đừng……”

“Ba lần.”

 
phim Xem Phim Đấu Trường Doa full hd tap cuoi, Đấu Trường Doa tap 1,2,3,4,5,6,7,8,9,10 Đấu Trường Doa tap 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 Đấu Trường Doa tap 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Đấu Trường Doa vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6