Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần/>

Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần

Battle Of Angels

Tập 29/29 Phim Tình CảmPhim Tâm Lý

Diễn viên: Namthip Jongratchatavibul, Saharat Sangkhapreecha, Nawat

Thời lượng: 29 Tập

Năm sản xuất: 2010

Quốc gia: Phim Thái Lan

Lượt xem: 6695 lượt

Loading the player...
Xem Phim Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần ,tập cuối, Thiên Tài Tướng sư

Tác giả: Đả Nhã

-- o --

Chương 778 779: luyện khí

Nhóm dịch Hana

Nguồn: Mê Truyện

Như thế nào là linh mạch? Đã có một sách thuyết minh nơi mạch khoáng này có thể nuôi dưỡng ra linh thạch, dĩ nhiên có chứa linh tính, giống như là em bé nhân sâm trong truyền thuyết.

Phàm là môn phái được linh mạch, không thể không thật cẩn thận sử dụng, cẩn thận bảo dưỡng, rất sợ quấy nhiễu đến linh mạch, khiến cho nó khô kiệt.

Phía trước Đinh Hồng sở dĩ đào móc tiến độ thong thả, chính là sợ khai quật đến căn cơ linh mạch, đánh mất công hiệu súc tích nuôi linh thạch, đây là kiến thức cơ bản người trong giới tu đạo cũng cần biết.

Nhưng Diệp Thiên cũng không biết nhiều như vậy, thuần thục đào khai linh mạch, khiến cho linh tính tiêu hao.

Trên thế gian, số lượng linh mạch rất thưa thớt? Mặc dù Diệp Thiên có được một khối linh thạch thuộc tính kim thượng phẩm, nhưng nếu như thứ này bị người trong giới tu đạo biết được, nhất định sẽ cúi đầu dậm chân mắng to Diệp Thiên là phá gia chi tử.

- Tu luyện một đạo gian nguy vô cùng, chính mình không có sư thầy truyền dạy, ngày sau từng bước phải cẩn thận!

Sau khi nhận thức thân thể biến hóa, Diệp Thiên thở dài, lần này hấp thu linh khí dung hợp thuộc tính kim, tuy rằng để cho thực khí của hắn xảy ra thay đổi tính căn bản, tính công kích trở nên mạnh hơn, nhưng hung hiểm trong đó, cũng khiến Diệp Thiên nghĩ lại mà sợ không thôi.

Nếu không phải hắn có hai cái đan điền âm dương, có thể đồng thời thay đổi linh khí Kim khí, chỉ sợ linh khí cuồng bạo kia sớm đánh Kinh mạch trong cơ thể hắn tan tành.

- Hay là... Tìm thời cơ đến bên trong Thần Châu kết giới tìm cơ duyên?

Diệp Thiên toát ra một cái ý niệm trong đầu, nhưng bị hắn đánh rụng, không nói đến việc hắn đối với giới tu đạo hoàn toàn không biết gì cả, chính là mình hiện tại có thực lực, Diệp Thiên cũng không đủ tự tin.

Phải biết rằng, vô luận là sư đệ của Đinh Hồng chết ở đầm Hắc Long, hay là Đinh Hồng hôm đó, đều không phải người Diệp Thiên có khả năng đối kháng, vạn nhất bên trong kết giới đều là người bậc này. Diệp Thiên chẳng phải là đi vào tìm tai vạ ?

- Cũng không biết bên ngoài qua bao lâu. Vẫn nên sớm đi ra ngoài thôi!

Sửng sốt một hồi, Diệp Thiên đứng dậy, rũ xuống bụi bậm trên người. Đem mấy khối linh thạch thuộc tính kim trước mặt nhặt lên, đây chính là thu hoạch của hắn hành trình đến Nga lần này.

Ở bên cạnh linh thạch thuộc tính kim, còn có một khối màu vàng lam. Chỉ bằng ngón cái, Diệp Thiên lấy tay nắm một chút, thứ này không như vàng, thập phần cứng rắn.

- Ồ? Vô... Vô Ngân sao lại vỡ?

Khi Diệp Thiên thu thập xong linh thạch, đưa tay đi lấy Vô Ngân, trái tim nhịn không được như bị nhéo, bởi vì hắn phát hiện, Vô Ngân nhìn qua hoàn hảo không tổn hao gì, sau khi bàn tay của hắn chạm đến lại thành một đám mảnh vụn nhỏ.

Tuy rằng năm gần đây, tác dụng Vô Ngân đối với Diệp Thiên càng ngày càng nhỏ, nhưng Diệp Thiên đối với nó cảm tình cũng sâu đậm. Mỗi lần xuất hành đều mang ở trên người. Trước mắt bị hủy ở chỗ này, không khỏi làm hắn đau lòng không thôi.

- Kì quái. Vô ngân chất liệu thông thường, chịu không nổi Kim khí đập vào, vỡ cũng là bình thường, nhưng phi kiếm này nếu không phải vật phàm, vì sao cũng vỡ vụn đây?

Sau khi Diệp Thiên cầm lấy thanh phi kiếm còn sót lại của Đinh Hồng, không khỏi lại sửng sốt, cái kiếm trải qua Thiên Lôi oanh kích cũng chưa tổn hại, lại có thể cũng bị hủy, ngoài những mảnh nhỏ, chỉ có một thân kiếm đầy đủ.

Nhưng thân kiếm tuy rằng không trọn vẹn , nhưng chất liệu còn sót lại này, lại ẩn hiện sáng bóng, từ bên trong tản mát ra từng đợt từng đợt linh khí, hiển nhiên cũng là nguyên liệu trân quý cực kỳ.

- Đáng tiếc, có thể chữa trị lưu trữ cho mình sử dụng hay không đây?

Nhìn thấy thân kiếm tàn vỡ này, trong lòng Diệp Thiên tiếc nuối, hắn đã nhìn thấy cảnh tượng Đinh Hồng phun ra nuốt vào phi kiếm đại phát thần uy, trong lòng vẫn còn giữ một tia nhớ nhung như vậy.

- Mình từ tay Cát Khải có được pháp quyết luyện khí, không biết có thể thử tinh luyện một thanh phi kiếm hay không đây?

Diệp Thiên bỗng nhiên vừa động, ở cuốn sách Cát Khải lưu lại, có thủ pháp luyện khí của Luyện khí các, chính là lúc đó Diệp Thiên chưa tiến vào Tiên Thiên, không thể cô đọng chân hỏa, nhìn cũng không hiểu.

Nhưng hiện tại bất đồng, trải qua lần này dung hợp linh khí thuộc tính kim, thực khí trong cơ thể Diệp Thiên đã hoàn toàn củng cố, luyện khí cao thâm hắn có lẽ không làm được, nhưng chế thành một thanh phi kiếm tầm thường, Diệp Thiên vẫn là có vài phần nắm chắc.

- Thật là có thể thử xem!

Trong lòng dâng lên ý nghĩ này, Diệp Thiên không thể tiếp tục áp chế xuống.

Nơi đây không một bóng người, cũng không có người ngu đến quấy rầy, Diệp Thiên hít vào một hơi thật sâu, tâm niệm vừa động, nguyên thần theo ấn đường mà ra.

So sánh Cùng mấy tháng trước, nguyên thần Diệp Thiên cô đọng , mặt mày râu tóc cùng với thần thái bản thể giống nhau như đúc, nếu không phải nhìn qua có chút trong suốt, thì đã thấy Diệp Thiên .

Phân ra một luồng thần thức bao vây lại Vô Ngân và phi kiếm tàn vỡ trước mặt, nguyên thần khoanh chân mà ngồi ở giữa không trung, bỗng nhiên há mồm phun, một ngọn lửa đốt sáng cả sơn động.

Ngọn lửa dài chỉ như ánh lửa của ngọn nến, nhưng ở trong màu đỏ của ngọn lửa, ẩn hiện một màu xanh biếc sáng bóng sâu kín, hai thứ đan vào cùng một chỗ, có vẻ có chút quỷ dị.

- Đây là tam vị chân hỏa?

Phun ra thứ này, nguyên thần Diệp Thiên hơi ngã xuống, nhưng tinh thần minh mẫn, hắn sớm biết tu ra nguyên thần có thể dùng chân hỏa, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thi triển ra.

Cái gọi là tam vị chân hỏa, tâm nhân quân hỏa, cũng được gọi là thần hỏa. Kỳ danh viết thượng muội, thận nhân thần hỏa, cũng gọi là tinh hỏa. Kỳ danh viết trung muội, bàng quang tức tề hạ khí hải nhân dân hỏa, kỳ danh viết hạ muội.

Tụ yên làm hỏa, tán yên làm khí , lên xuống tuần hoàn mà có chu thiên chi đạo, tiến vào Tiên Thiên, hơi thở tồn tại có thể hợp nhất tam hỏa, dùng cho khắc địch luyện khí, đây cũng là thủ đoạn chỉ có ở Đạo gia.

Tâm niệm vừa động, Diệp Thiên sử dụng thần thức khống chế được hỏa diễm, khiến cho chạm đến bên vách hang, quặng vàng hồng nâu kia nhất thời giống nước hòa tan, nháy mắt tạp chất mất hết, chỉ để lại một chất lỏng màu vàng.

- Lợi hại như vậy?

Diệp Thiên chính mình không cảm giác được nhiệt độ của chân hỏa, nhưng quặng vàng biểu hịên cũng để cho hắn thể nghiệm được uy lực chân hỏa, thấy vậy Diệp Thiên líu lưỡi không nói được gì thêm, sợ là ở trong bếp lò mấy ngàn độ, cũng không đạt được hiệu quả như vậy?

- Ừm? Trạng thái này không cách nào kéo dài, phải nhanh chóng tinh luyện phi kiếm kia mới là cần gấp!

Sau khi hòa tan quặng vàng kia, Diệp Thiên bỗng nhiên cảm thấy nguyên thần đang suy yếu, hắn biết chân hỏa là do tinh khí trong cơ thể cô đọng mà thành, cũng không dám đi sử dụng lãng phí vô nghĩa.

- Ồ, đây là có chuyện gì?

Tâm niệm vừa động, Diệp Thiên khống chế được ngọn lửa, chuyển đến phi kiếm cùng với Vô Ngân tàn vỡ.

Nhưng khiến Diệp Thiên có chút ngoài ý muốn chính là, chân hỏa trong nháy mắt hoà tan vàng, nhưng không cách nào hòa tan những nguyên liệu này, thậm chí cả mảnh nhỏ của Vô Ngân, cũng không thể bị phân giải.

- Hẳn là nguyên nhân chất liệu, bảo vật có thể được Đinh Hồng trân quý như vậy, há lại dễ dàng bị luyện hóa như vậy?

Diệp Thiên trầm tư một chút, trong lòng cho ra cái kết luận, không nói đến phi kiếm kia, chính là Vô Ngân cũng là dùng ngàn loại hợp kim luyện chế mà thành, nếu không cũng không thể cất chứa sát khí biến thành nhạc cụ của thầy tu .

- Lần đầu tiên luyện khí, không thể bỏ dở nửa chừng như vậy!

Diệp Thiên trong lòng có chút ngoan cố, hắn quyết định việc cần phải làm, rất ít khi bỏ dở trên đường, trước mắt vừa mới dung hợp linh khí thuộc tính kim, trạng thái vừa cao, đương nhiên càng không có ý từ bỏ.

Một luồng thần thức phản hồi trong cơ thể, Diệp Thiên cầm một khối linh thạch thuộc tính kim linh khí sung túc, công pháp vận chuyển một lúc, khối linh thạch liên tục không ngừng chuyển vận linh khí hướng vào trong cơ thể hắn.

Trải qua hai cái đan điền âm dương chuyển hóa, linh khí này hóa thành thực khí, lại bổ sung đến nguyên thần Diệp Thiên, nhất thời tinh thần nguyên thần đại chấn động, há mồm lại phun một luồng chân hỏa lên phía trên mảnh nhỏ không trọn vẹn.

- Ôi, hay là thôi nhỉ?

Một ngụm chân hỏa phun ra, hiệu quả cũng không tốt như Diệp Thiên tưởng tượng vậy, chất liệu Vô Ngân có chút dấu hiệu mềm hoá, nhưng mảnh nhỏ phi kiếm kia, lại như là băng vạn năm, ngay cả nhiệt độ cũng chưa có thể nâng cao vài phần.

- Lão tử không tin còn có thứ không chơi được!

Diệp Thiên dụng tâm, tăng hấp thu linh thạch, chuyển hóa thành thực khí bổ sung vào trong cơ thể, liên tiếp ba ngụm chân hỏa văng ra ngoài.

Tuy rằng vài chân hỏa cộng lại còn không bằng một cái nắm tay trẻ con, nhưng ngọn lửa cực nóng này, cũng khiến trong động nhiệt độ đột nhiên thăng, vách bốn phía bị thiêu đốt màu đỏ bừng, giống như đều sắp hòa tan.

Sau khi năm ngọn chân hỏa phun ra, mảnh nhỏ thanh phi kiếm kia, rốt cục bắt đầu hòa tan, nhưng tốc độ phi thường chậm, hơn mười phút qua, chỉ mềm hoá một nửa, cũng không trở thành chất lỏng giống như Vô Ngân.

- Mẹ nó, luyện khí các này thật không đơn giản, không phải nói một nửa chất liệu đều có thể bị chân hỏa luyện ra sao?

Diệp Thiên lúc này đã đầu đầy mồ hôi, nhưng mảnh nhỏ biến hóa để cho hắn thấy được hi vọng, nhất thời cắn răng kiên trì.

Kỳ thật cái này cũng chẳng thể trách Diệp Thiên, thanh phi kiếm kia thân mình chính là do Huyền Băng Vạn Niên cô đọng mà thành, vốn là có đặc tính kháng hỏa, tinh luyện khó khăn hơn xa so với nguyên liệu tầm thường.

Hơn nữa phi kiếm lúc trước được chất lỏng Kim khí ngưng kết mà thành, tuy rằng bị linh khí Kim khí đập vào kiếm thể tàn vỡ, nhưng mảnh nhỏ lại ẩn chứa một tia Kim khí, cho nên trở nên khó có thể hòa tan.

Này nếu đổi lại có người tu đạo có kinh nghiệm luyện khí, nhất định có thể nhìn ra một ít manh mối, quả quyết sẽ không giống Diệp Thiên cứng đầu như vậy. Phải biết rằng, chân hỏa luyện khí một khi vô ý, cũng là căn nguyên sẽ làm bị thương mình.

Nhưng Diệp Thiên cũng là người không biết không sợ, hơn nữa vận khí tốt, trên tay có linh thạch sung túc cung cấp cho hắn tiêu hao, nên cũng chậm rãi hòa tan được mảnh vụn phi kiếm kia ra.

Không như Vô Ngân, sau khi hoà tan chất lỏng khác nhau, mảnh nhỏ phi kiếm lại biến thành một chất lỏng trong suốt vô sắc, tỏa ra bên ngoài hơi thở lạnh lẽo.

- Không biết có thể dung hợp cùng Vô Ngân hay không đây? Đúng rồi, khối kim loại màu lam kia cũng không có chỗ sử dụng, cùng thử xem sao!

Diệp Thiên tâm niệm vừa động, một luồng thần thức bao vây chất kim loại màu lam trên đất luyện hóa, sau một lát, kia kim loại hóa thành một chất lỏng, dung hợp lại với Vô Ngân.

Lúc này Diệp Thiên đã suốt sử dụng chân hỏa luyện hóa hơn ba giờ , nguyên thần sớm mỏi mệt không chịu nổi, nhưng Diệp Thiên biết, hiện tại cũng là thời khắc mấu chốt nhất trong lần đầu tiên hắn luyện khí.

Nguyên thần mỏi mệt không chịu nổi mạnh mẽ lên tinh thần, Diệp Thiên liên tiếp đánh ra mấy pháp quyết, miệng quát:

-Tan ra!

Theo Diệp Thiên tiếng quát, thần thức của hắn khống chế được trong hỏa diễm, vài loại nguyên liệu dung hợp lại với nhau, không nghĩ khó khăn như vậy, Vô Ngân cùng kim loại lam biến thành chất lỏng, thực tự nhiên cùng nguyên liệu từ phi kiếm kia dung hợp lại với nhau.

Nguyên liệu cùng dung hợp một chỗ ước chừng như nắm tay trẻ con, như là hổ phách, trạng thái hơi mờ, bên trong mơ hồ hiện ra màu lam sáng, nhìn qua hết sức đẹp mắt.

Chất lỏng này tản ra bên ngoài hơi lạnh, ở giữa lại trộn lẫn một tia Kim Duệ khí không gì phá được, tin tưởng rằng nếu luyện chế thành công, nhất định sẽ càng thêm sắc bén hơn so với phi kiếm mà Đinh Hồng sử dụng.

- Rốt cục đều luyện hóa được nguyên liệu này!

Nhìn chất lỏng trước mắt như mộng ảo, Diệp Thiên nhẹ nhàng thở ra, nhưng lúc này còn chưa tới lúc được lơi lỏng, một bước cuối cùng còn vẫn chưa xong.

-Ngưng!

Thoáng nghỉ ngơi một lát, Diệp Thiên bỗng nhiên phát ra một tiếng hét lớn, theo tiếng quát của hắn, thần thức bao trùm chất lỏng hóa thành hai bàn tay to, bóp nhẹ bên trên khối nguyên liệu.

Sau một lát, một thanh đoản kiếm dài không quá ba tấc, bề ngoài như Vô Ngân độc nhất vô nhị, liền hiện tại trước mặt Diệp Thiên.

Sau khi sáp nhập vào màu lam, đoản kiếm hiện ra một loại ánh sáng tím chói mắt, mặt trên đầy đường vân tinh mịn, màu sáng thỉnh thoảng từ thân kiếm hiện lên.

- Thành hình rồi sao?

Diệp Thiên trong lòng vui vẻ, cũng không dám chút nào coi thường, nguyên thần trong miệng lại phun ra một luồng chân hỏa, không ngừng nung khô cái chuôi đoản kiếm vừa mới thành hình, khiến cho nó trở nên lộ rõ.

Sau khi chân hỏa nung khô mười phút, ánh sáng đoản kiếm lại trở nên thuần hơn, chính là ngẫu nhiên từ thân kiếm toát ra ánh sáng, mới có thể nhìn ra chỗ bất phàm.

Mà Diệp Thiên lúc này. Rốt cuộc chống đỡ không nổi nữa, ngoài phân ra một luồng thần thức bám trụ vào đoản kiếm, nguyên thần từ phía trên kiếm tiến vào bên trong thân thể, một cảm giác mỏi mệt không thể nói rõ tràn lên trong lòng.

-Vẫn không thể ngủ!

Diệp Thiên biết. Hắn còn thiếu một bước cuối cùng, lập tức răng nhẹ cắn đầu lưỡi, trong miệng mỉm cười, một ngụm máu nhất thời phun ra trên đoản kiếm này.

Sức cực nóng từ máu tươi nháy mắt đã dung nhập đến bên trong đoản kiếm, cùng lúc đó, kim quang cả vật thể đoản kiếm thoáng hiện, phát ra một tiếng vui giòn tan cộng hưởng. Hướng về phía Diệp Thiên.

- Thành công? !

Khi ngụm máu phun ra, trong lòng Diệp Thiên liền dâng lên một loại cảm giác huyết nhục tương thông cùng đoản kiếm, tuy rằng giờ phút này đoản kiếm phóng tới mình, Diệp Thiên lại không chút nào cảm giác căng thẳng.

- Cố định!

Trong miệng một tiếng khẽ quát, đoản kiếm nhất thời dừng ở trước mặt Diệp Thiên, như là một đứa trẻ bướng bỉnh bay múa cao thấp, thân kiếm không ngừng tản mát ra tiếng va chạm thanh thúy.

- Đi...

Diệp Thiên trong đầu vừa động ý niệm, đoản kiếm kia nhất thời hóa thành một tia màu tím. Như tia chớp đâm vào đến vách hang động bên cạnh Diệp Thiên, theo thần thức Diệp Thiên khống chế, từng khối quặng sắt như là đậu phụ bị cắt xuống.

- Bảo bối. Bảo bối tốt!

Diệp Thiên vẫy tay, phi kiếm trở lại trong lòng bàn tay của hắn.

Trải qua cô đọng chân hỏa cuối cùng, thân kiếm dài không quá ba tấc, màu tím gần như đen sáng bóng khiến cho nhìn qua cũng không thế nào thấy bắt mắt, nhưng cầm trong tay cẩn thận quan sát, lại có thể cảm nhận được mũi kiếm truyền đến hàn khí.

- Lúc này trạng thái không tốt, không cách nào thực luyện .

Diệp Thiên muốn một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, đem phi kiếm luyện xong vào trong cơ thể, nhưng vừa mới chuẩn bị động tác, cảm giác ủ rũ liền dâng lên trong lòng.

- Luyện khí này thật không ngờ hao phí linh thạch đến vậy?

Sau khi thu đoản kiếm vào trong lòng. Diệp Thiên mới phát hiện, nắm mảnh linh thạch trong tay hắn, linh khí sớm bị hao hết, hóa thành một đống bột phấn, không khỏi có chút đau lòng.

Một màn này nếu bị cao nhân bên trong kết giới nhìn thấy, nhất định sẽ dậm chân mắng to Diệp Thiên là đồ phá gia chi tử.

Phải biết rằng, sau khi thiên địa biến động, số lượng linh thạch rất hiếm, cho dù là môn phái nội tình thâm hậu, cũng chỉ là lúc đệ tử sắp sửa thăng cấp mới ban cho một khối linh thạch hạ phẩm, căn bản là không có người nào chấp nhận bỏ ra để luyện khí.

Những thứ không nói đâu xa, tựa như Diệp Thiên vừa rồi sử dụng mảnh linh thạch thuộc tính kim, linh thạch phẩm chất khó khăn lắm đạt được trung phẩm, bên trong ẩn chứa linh khí đủ để cho năm sáu người thăng cấp lên Tiên Thiên, đối với một môn phái mà nói, tầm quan trọng của nó còn hơn xa một món đồ nhạc cụ của thầy tu.

Chính là Diệp Thiên không biết chút nào về giới tu đạo, mặc dù có chút đau lòng khi linh thạch hao tổn, nhưng hắn quên dễ dàng, cũng không phải đặc biệt để ý, lại lấy ra một khối khác nắm trong lòng bàn tay, đả tọa khôi phục.

Diệp Thiên vừa ngồi, liền ngồi suốt ba ngày, khi hắn từ trong nhập định mở mắt ra thì một tia sáng cắt qua hắc ám trong động.

Thu hồi linh thạch không ít linh khí bị hắn hấp thu, Diệp Thiên chìa ngón cái cùng ngón trỏ vừa chà xát, một luồng chân khí nhất thời nổi lên phía trên đầu ngón tay, trải qua một vài lần luyện khí, Diệp Thiên nắm chân hỏa trong tay, dã khá thuận buồm xuôi gió.

- Luyện hóa phi kiếm rồi, cần sớm đi ra ngoài!

Chơi đùa chân hỏa một hồi, Diệp Thiên từ trong lòng móc ra thanh đoản kiếm như Vô Ngân bề ngoài độc nhất vô nhị, cúi đầu trầm tư.

Dựa theo pháp quyết luyện khí, Diệp Thiên chỉ dùng chân hỏa bổn mạng luyện chế, cuối cùng lại thêm máu bản thân, hắn có thể thu đoản kiếm vào trong cơ thể nuôi dưỡng, nhưng phía trước, còn cần cô đọng.

Yên lặng ngâm nga pháp quyết ở trong lòng một phen, Diệp Thiên hít vào một hơi thật dài, hơi thở này giống như dài liên miên không dứt, lại có thể đem trọn nguyên khí trong động đều hút vào tới trong cơ thể.

Một hơi, Diệp Thiên ước chừng hít ba phút, đến khi y phục của hắn phồng lên, lỗ chân lông tựa hồ cũng đang dâng lên thực khí, lúc này Diệp Thiên mới chậm nhả hơi ra phía ngoài.

Diệt Hồng Trần

phim Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần full hd tap cuoi, Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần tap 1+2+3+4+5+6+7+8+9+10 Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần tap 11,12,13,14,15,16,17,18,19,20 Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần tap 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 Cuộc Chiến Của Những Thiên Thần vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6