Chiến Cơ Siêu Hạng/>

Chiến Cơ Siêu Hạng

SCTV3

Tập 52/52 Phim Hoạt Hình

Thời lượng: 52 Tập

Năm sản xuất: 2012

Quốc gia: Phim Nhật Bản

Lượt xem: 7506 lượt

Loading the player...
Xem Phim Chiến Cơ Siêu Hạng ,tập cuối, Edit: thaocth Beta: Vi Vi

Vân Thiển Nguyệt nghĩ đến chỗ này, cầm lấy lá cây xoay người trở về phòng. Mới vừa đi một bước bỗng nhiên cảm giác không đúng chỗ nào, nàng cúi đầu nhìn về phía trong tay, lúc này mới phát hiện bởi vì ánh sáng chiết xạ, tờ phong thư thô ráp trong tay bỗng nhiên thay đổi màu sắc, nàng ngẩn ra, lại lật tờ phong thư lại tránh ánh sáng chiết xạ kia, tờ giấy lại khôi phục lại màu sắc như lúc đầu, trong mắt nàng hiện lên một tia nghi ngờ, lại đem giấy nháp kia nhắm ngay ánh sáng chiết xạ, ngay lập tức lại biến đổi thành màu khác màu ban đầu, nàng lại thử thí nghiệm mấy lần, nhìn tờ giấy đổi tới đổi lui, trong mắt nghi ngờ dần dần biến thành vẻ chợt hiểu, cầm tờ giấy xoay người đi tới chậu nước trong phòng.

Đi tới bên cạnh chậu nước, Vân Thiển Nguyệt ném tờ giấy vào trong chậu nước, giấy vừa tiếp xúc với nước dần dần tan ra, bên trong lộ ra nhành lá vàng, nàng đưa tay khuấy tan tờ giấy, lấy ra một nhánh lá vàng, chiếc lá vàng này cực mỏng, lại hẹp, trên đó viết mấy chữ ngay ngắn: ”Ít ngày nữa sẽ hồi kinh.”

Chữ viết rắn rỏi, lưu loát, thẳng tắp, đều đặn, nét nên đậm thì đậm, nét nên thanh thì thanh, rõ ràng là chữ phóng khoáng đẹp tuyệt đỉnh, thế mà lại không nhìn ra chút khí thế phóng khoáng nào, chỉ có sự trầm tĩnh nội liễm. Nhưng chữ ‘kinh’ cuối cùng lại có thêm một nét mực thật đậm, hiển nhiên viết xong chữ này, người cầm bút đã dừng bút ở đây rất lâu, thế cho nên đã thấm đẫm mực nước, nhưng không hề ảnh hưởng đến toàn cảnh.

Vân Thiển Nguyệt nhìn một câu như vậy bỗng sửng sốt chốc lát, sau đó đáy lòng thầm khen một tiếng. Bút pháp không hề thua kém Dung Cảnh. Có thể thấy người cầm bút đã dùng bản lĩnh cao thâm cỡ nào lên chiếc bút, không liên tục luyện chữ quanh năm suốt tháng, chỉ sợ là không đạt tới nét chữ như vậy.

Không biết người kia là ai?

Nhưng có thể khẳng định đây là bút pháp của nam tử !! Nữ tử tự nhận là đã khổ luyện thư pháp hơn mười năm như nàng, cũng không đạt tới phần cốt cách nội liễm trầm tĩnh như vậy.

Hơn nữa người này hẳn là có liên hệ sâu với chủ nhân thân thể này, thậm chí còn sâu hơn so với Dung Phong. Mặc dù không biết người kia, nhưng với cách truyền thư kín đáo như vậy làm cho nàng khẳng định.

Ít ngày nữa sẽ hồi kinh?

Vậy có phải rất nhanh nàng sẽ biết người này là ai rồi không?

Vân Thiển Nguyệt nhìn chữ viết trên lá vàng trầm tư. Nghĩ tới chủ nhân thân thể này dường như càng ngày càng có nhiều bí mật, làm cho nàng thích ứng không xuể. Đầu tiên là danh tiếng đồ vô dụng chữ đại không biết, không hiểu lễ nghĩa, không biết viết văn khiến cho người trong thiên hạ rối rít lan truyền không khớp với hiện thực của thân thể này của nàng; rồi chuyện cứ theo đuổi Dạ Thiên Khuynh, làm hết mọi chuyện điên cuồng lưu luyến si mê suốt mười năm nhưng thật ra là sự ẩn nhẫn ngụy trang của nàng, sau đó chính là Dung Phong phát hiện não của nàng chính vì bị tắc mới khiến nàng mất đi trí nhớ, lại khẳng định nàng chính là nàng ta, độc nhất vô nhị, làm cho nàng sinh ra nghi ngờ những suy nghĩ mình đã mượn thân thể này nhận định khinh mới đến, lại còn chuyện hôm nay nhận được một phong thư đến từ Bắc Cương. . . . . .

Đầu của Vân Thiển Nguyệt âm ỉ đau đớn, nàng nhắm mắt lại, đưa tay đỡ lấy cái trán. Nghĩ tới cảm giác mù mịt như vậy thật không tốt, khi nào nàng mới có thể bước ra từ trong sương mù dày đặc? Thật ra thì tất cả ngọn nguồn thật ra đều từ trên cơ thể này. Chỉ cần nàng có thể khơi thông chỗ tắc nghẽn trong đầu, khôi phục lại trí nhớ của thân thể này, có lẽ sẽ tất cả sẽ rõ ràng . . . . . .

“Ít ngày nữa sẽ hồi kinh? Dùng lá vàng làm thư, thật là nổi bật!” Giọng nói quen thuộc bỗng nhiên từ phía sau truyền đến.

Vân Thiển Nguyệt giật mình, đang nhắm mắt chợt mở ra, xoay người lại, thấy Dung Cảnh chẳng biết đã vào phòng từ lúc nào, đứng ở sau lưng nàng, ánh mắt mang chút giễu cợt nhìn nàng, con ngươi trong vắt thường ngày ngưng tụ một đám sương mù dày đặc. Nàng nhíu mày, có chút tức giận nói: “không phải là ngươi đi rồi sao? Ta cho là ngươi vĩnh viễn cũng không bước vào cánh cửa phòng ta rồi? Hôm nay lại tới làm cái gì?”

Đã thế còn âm thầm đến, còn bắt gặp thư trong tay nàng. . . . . .

Dung Cảnh nghe vậy sương mù trong mắt bỗng nhiên khuếch tán ra, con ngươi trong vắt trong nháy mắt tối sầm lại, hắn híp mắt nhìn Vân Thiển Nguyệt, “Ngươi rất hi vọng ta vĩnh viễn không đến nơi này của ngươi phải không?”

Sắc mặt Vân Thiển Nguyệt không tốt nhìn hắn, không đáp lời, vẻ mặt là từ chối cho ý kiến.

“Nhưng là ta lại cứu đến rồi, còn bắt gặp thư trong tay ngươi. Điều này làm cho ngươi rất ảo não có phải không? Nếu là sớm phát hiện ta tới, ngươi sẽ lập tức giấu thư trong tay đi có phải không?” Dung Cảnh đi về phía trước một bước, nhích tới gần Vân Thiển Nguyệt, tiếng nói nhẹ đến không thể nhẹ hơn nữa, thế nhưng giọng điệu lại nặng nề đến không thể nặng hơn, “Nhưng ngươi đã quá không cẩn thận rồi, bị một phong thư quấy nhiễu tinh thần, không có phát hiện ta đi đến, bị ta đúng lúc bắt gặp ngươi tư tình. Thế làm thế nào đây? Bằng không ngươi giết ta?”

Vân Thiển Nguyệt vô thức lui về phía sau một bước, cả giận nói: “Ngươi đang nói nhảm cái gì? Ta nơi nào có tư tình?”

“Không có tư tình sao? Là ta nói sai hả ?!” Dung Cảnh ánh mắt nhìn chằm chặp khuôn mặt tức giận của Vân Thiển Nguyệt, lại đi về phía trước một bước, tiếp tục nói: “Ở Bắc Cương có một cách nói là Dương Diệp đưa tình. Chẳng lẽ ngươi tính nói cho ta biết trong tay ngươi không phải lá cây từ Bắc Cương gửi tới? Hiện giờ mùa này cây Dương trong kinh thành không thể cho ra lá dương tươi như vậy.”

Vân Thiển Nguyệt sửng sốt, trong chốc lát không phản bác, nàng làm sao biết có cái gọi là Dương diệp đưa tình?

“Để cho ta suy đoán xem người này là ai? Người nào có thể cho ngươi tâm tư hoảng hốt cả ngày nhớ thương như thế? Người nào có thể khiến ngươi đối với Dạ Thiên Khuynh mười năm ngụy trang làm hắn chán ghét mà vứt bỏ? Đừng nói cho ta người kia là Dung Phong.” Dung Cảnh lại đến gần Vân Thiển Nguyệt một bước, đuôi lông mày nhếch lên, đáy mắt càng tối thêm vài phần.

Vân Thiển Nguyệt lại lui về phía sau một bước, phía sau lưng đụng vào vách tường, cảm giác lạnh như băng truyền đến làm cho nàng giận tím mặt, “Ngươi quản là ai đây? Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm. Dù ta và người khác có tư tình thì như thế nào? Đó cũng là chuyện của ta. Không hề liên quan tới Cảnh thế tử ngươi đi ? Không phải là ngươi chê ta cả ngày khinh thường hạ thấp ngươi sao? Vậy thì sau này cách xa ta ra là được rồi.”

Dung Cảnh theo sát Vân Thiển Nguyệt lại đi về phía trước một bước, ánh mắt híp thành một đường nhỏ, “Ngươi lặp lại lần nữa! Có giỏi ngươi lặp lại lần nữa ta và ngươi không hề có liên quan?”

“Vốn chính là không hề có liên quan! Lặp lại lần nữa thì như thế nào? Cút ngay, đừng có ở chỗ của ta giương oai!” Vân Thiển Nguyệt cảm giác hơi thở như thái sơn áp đỉnh bao phủ nàng, nàng gần như khó có thể thở dốc, đưa tay đẩy Dung Cảnh muốn trốn cách hắn xa một chút.

Dung Cảnh bỗng nhiên một tay kẹp cánh tay lành lặn của Vân Thiển Nguyệt lên tường, một tay kia thoải mái mà cũng chống trên vách tường, bao vây Vân Thiển Nguyệt giữa hắn cùng vách tường, một đôi con ngươi đen không rõ đang nghĩ gì nhìn chằm chằm nàng.

Vân Thiển Nguyệt vô cùng quen thuộc cái tư thế này, trên ti vi thường chiếu, trong cuộc sống, một đôi nam nữ thường xuyên diễn loại tư thế kinh điển này, nàng chưa bao giờ cảm thấy cái tư thế này thích hợp mình, không nghĩ tới hôm nay lại có thể thử nghiệm trên người mình, xem ra cái tư thế này thời xưa đã rất thông dụng, nàng nhìn chằm chằm Dung Cảnh, đè hoảng hốt, cả giận nói: “Ngươi muốn làm gì? Cách ta xa một chút. . . . . .”

“Không phải ngươi nói ta và ngươi không hề có quan hệ sao?” Dung Cảnh cúi đầu, mặt để sát vào Vân Thiển Nguyệt, giọng nói thấp đủ cho không thể thấp hơn, “Có muốn ta giúp ngươi nhớ lại nhớ lại quan hệ chúng ta từng phát sinh?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Thiển Nguyệt tái đi, cổ họng khó khăn phát ra tiếng, cũng bất chấp cánh tay kia bị thương, đưa tay đi đánh Dung Cảnh.

“Nếu là ngươi không muốn cánh tay này của ngươi thực sự phế đi, vậy ngươi chớ có lộn xộn. Nếu ta có thể trị khỏi nó, cũng có thể giúp ngươi phế nó. Ngươi muốn người kia có thể có tiền dùng vàng lá truyền tin, thế nào cũng có thể nuôi sống ngươi sao.” Dung Cảnh dễ dàng giữ chặt một cái tay khác của Vân Thiển Nguyệt, trầm giọng nói.

“Ngươi phát điên rồi phải hay không?” Hai cánh tay của Vân Thiển Nguyệt cùng bị đè lại ở trên tường, nàng giận nhìn chằm chằm Dung Cảnh.

Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt, trong mắt chứa đầy sương mù dày đặc, không nhúc nhích, cứ như vậy nhìn nàng.

Vân Thiển Nguyệt bị Dung Cảnh nhìn như vậy khiến cho đáy lòng hốt hoảng, nghiêng mặt qua một bên, tránh tầm mắt của hắn.

“Không phải là ta phát điên, mà là điên rồi!” Dung Cảnh phun ra một câu cực thấp, bỗng nhiên cúi mặt xuống, cũng nghiêng mặt đối diện với Vân Nguyệt, môi đè chuẩn xác lên môi của nàng, nặng nề, không cho trốn chạy.

Vân Thiển Nguyệt giật sững người, cánh môi bỗng truyền đến mát rượi trong nháy mắt đột kích lên trái tim nàng, trái tim của nàng bỗng nhiên đột nhiên đập lỡ hai nhịp, hai tay cố sức muốn tránh ra, nhưng là bị Dung Cảnh siết chặt lấy, không nhúc nhích được, nàng muốn tách khỏi mặt, môi lại bị hắn ngăn lại, nàng vươn chân ra đá hắn, nhưng trong nháy mắt đã bị thân thể hắn chặn lại, sau một loạt động tác, nàng còn muốn động đậy chỗ nào cũng không động nổi nữa, nàng mím chặt môi tức giận nhìn chằm chằm Dung Cảnh.

Dung Cảnh nhắm mắt lại, không nhìn Vân Thiển Nguyệt, dùng sức khẽ cắn môi nàng.

Vân Thiển Nguyệt đau xót, nhếch miệng hé cánh môi, Dung Cảnh nhân cơ hội mà vào.

Nụ hôn như mưa to gió lớn kéo tới, như lũ quét đột phát, như núi lửa phun trào, như ngựa hoang phi nhanh. Không giống với nụ hôn hời hợt chỉ lướt qua rồi thôi ở trên xe ngựa từ Linh Đài tự về kinh trước đó không lâu, cũng không giống nụ hôn nhẹ nhàng ngậm lấy tinh tế khẽ cắn môi nàng ở Túy Hương lâu ngày ấy. Nụ hôn bây giờ hàm chứa một hương vị điên cuồng giận dữ, như bão đi qua quét sạch, bỗng nhiên đem ba hồn bảy vía của Vân Thiển Nguyệt phá thành mảnh nhỏ.

Tất cả tư tưởng và ý nghĩ ngổn ngang đều bị vứt bỏ lên chín tầng mây, lý trí cùng tức giận ầm ầm sụp đổ, tinh thần trôi nổi, trái tim cũng dập dềnh theo, hô hấp đột nhiên ngừng lại, tất cả các giác quan gì đếu đều mất đi tác dụng.

Vân Thiển Nguyệt cảm giác được nàng đã không thể thở dốc, có lẽ nàng sẽ hít thở không thông mà chết.

Điên cuồng như vậy nàng không chịu nổi, thân thể từ trong tới ngoài kịch liệt run lên.

Dung Cảnh cũng không vì sự run rẩy kịch liệt của nàng mà dừng lại, hơi thở như tuyết như liên cắn nuốt cánh môi mỗi một chỗ từ trong ra ngoài, mỗi một chỗ đều mang theo hương vị cuồng nộ và thực cốt (cuồng nộ : điên cuồng giận dữ ; thực cốt : ăn vào xương cốt)

Đầu Vân Thiển Nguyệt bắt đầu trở nên choáng váng, thân thể chẳng những không trở nên mềm nhũn, ngược lại vì run rẩy mà càng trở nên cứng ngắc.

Dung Cảnh làm như không thấy.

Không biết qua bao lâu, trong đầu Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên có một giọng nói đột phá đám mây mù nhẹ nhàng văng vẳng vang lên, “Nếu mười năm sau ta khỏi rồi, chúng ta cùng nhau đi lên đỉnh núi Thiên Tuyết ngắm tuyết được không? Ta chôn một vò rượu linh chi ở núi Thiên Tuyết đây!”

“Chôn ở nơi nào? Có thể nói cho ta biết trước không?” Lại một giọng nói cũng nhẹ nhàng vang đến.

“Không nói cho ngươi!” Giọng nói trước lại nói.

“Nếu là ngươi không khỏi thì sao? Rượu linh chi đó chẳng phải là rất phí sao ?” Giọng nói sau lại nói.

« Không phí được, chờ kiếp sau lại cùng ngươi uống chung.” Giọng nói văng vẳng trước bỗng nhiên trở nên tức tối.

“Ta thì không tin cái gì kiếp sau, cho nên mười năm sau ngươi khỏi đi nha! Nếu không ta sẽ đào tung núi Thiên Tuyết tìm vò rượu linh chi một mình uống trước rồi, chờ thật có kiếp sau, ngươi muốn uống cũng không còn nữa. . . . . .” Giọng nói đáp lại cũng trở nên tức giận.

Vân Thiển Nguyệt muốn nghe nữa, nhưng hai giọng nói kia dường như đột nhiên từ trên trời bay tới lại bay trở về bầu trời. Trong phút chốc nàng rất ngạc nhiên, không biết làm sao sẽ đột nhiên có cuộc trò chuyện đó.

“Quả nhiên là ta điên rồi, mới sẽ lấy trái tim của mình ra cho ngươi hung hăng dẫm đạp. Hôm nay mặc dù ta và ngươi … thân mật như vậy … ngươi còn đang suy nghĩ đến người khác sao? Ngươi còn gì muốn nói không có quan hệ với ta ? không hề có chút quan hệ nào ?” Dung Cảnh đột nhiên buông Vân Thiển Nguyệt ra, ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng, “Được, không phải là ngươi muốn ta cách ngươi xa một chút sao? Như vậy từ nay về sau ta liền cách ngươi xa một chút, ai cũng không quen biết ai.”

Vân Thiển Nguyệt trong nháy mắt giật mình.

Dung Cảnh nhắm mắt lại mở ra, nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, buông nàng ra, nhấc chân xoay người đi ra ngoài.

Vân Thiển Nguyệt kinh ngạc nhìn Dung Cảnh rời đi, nam tử thong thái thong dong “Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song” (đã được giải thích rồi) trước kia trong mắt nàng lúc này toàn thân lạnh lùng, nam tử nhẹ nhàng chậm chạp tao nhã Thái Sơn đỏ trước mắt, sắc mặt cũng không đổi ngày thường, lúc này đang bước nhanh rời khỏi, vẻ mặt ôn nhuận như ngọc, như thi như họa thường ngày giờ đây cuồng nộ âm trầm hiếm thấy….

Nếu mười năm sau ta khỏi rồi, chúng ta cùng nhau đi lên đỉnh núi Thiên Tuyết ngắm Tuyết được không? Ta chôn một vò rượu linh chi ở núi Thiên Tuyết đây!

Mười năm sau ta khỏi rồi . . . . .

Rượu linh chi.. . . . .

Từng có một người nói với nàng, hắn chôn một vò rượu linh chi ở núi Thiên Tuyết. . . . .

Mắt thấy Dung Cảnh sắp bước ra cửa phòng, Vân Thiển Nguyệt bỗng nhiên từ trong mộng thức tỉnh đuổi theo, ba bước cũng làm hai bước, từ phía sau túm lấy tay áo của Dung Cảnh, bởi vì nàng kéo quá dùng sức, Dung Cảnh lại bước đi quá mau, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, ống tay áo của Dung Cảnh bị nàng xé rách một mảng.

Tiếng vang này cực kỳ rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh này. Dung Cảnh dừng bước, cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi về trước đi. Vân Thiển Nguyệt sững sờ, tay dừng một chút, không chút nghĩ ngợi lại duỗi tay đi kéo cánh tay hắn, bắt lấy thật chặt.

“Ngươi làm cái gì vậy? Đừng nói cho ta biết là tiểu thư Thiển Nguyệt thích chơi loại trò chơi lôi kéo này. Nếu là bị người hiểu lầm, bổn thế tử muốn rửa cũng rửa không sạch.” Dung Cảnh quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt môi mím chặt cánh môi, cánh môi hơi truyền tới cảm giác đau, loại đau này kích thích đầu óc cùng trái tim, lý trí của nàng đã sớm bay đi Java (một hòn đảo của Indonesia), nàng nhìn ánh mắt lạnh như băng Dung Cảnh há miệng, nhưng một chữ cũng không nói ra.

Dung Cảnh nhìn thoáng qua Vân Thiển Nguyệt trong tay vẫn nắm chặt lá vàng cười lạnh một tiếng, dùng một tay khác không có bị Vân Thiển Nguyệt nắm chặt đẩy tay nàng ra, đầu cũng xoay qua chỗ khác, nhìn ra phía ngoài, “Buông tay!”

Vân Thiển Nguyệt dùng sức giữ chặt cánh tay Dung Cảnh, dưới lực đẩy của hắn, vẫn giữ chặt lấy, nàng mở miệng lần nữa, lúc này rốt cục phát ra tiếng, cũng chỉ là tiếng khàn khàn nhỏ như muỗi kêu, “Ngươi hôn ta, định cứ thế mà đi sao?”

Động tác đẩy tay của Dung Cảnh thoáng ngừng lại giây lát, hắn cười nhạo một tiếng, “Trước kia ta cũng từng hôn ngươi, ngươi còn không phải là luôn miệng nói chúng ta không hề có liên quan sao? Hôm nay cho dù hôn ngươi thì như thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn bảo ta chịu trách nhiệm?”

Thân thể Vân Thiển Nguyệt run lên, dùng sức mấp máy thần, nhìn khuôn mặt giễu cợt của Dung Cảnh nói: “Ta liền muốn ngươi chịu trách nhiệm!”

Vẻ cười cợt trên khuôn mặt Dung Cảnh tan đi, hắn chợt quay đầu nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh, không hề chớp mắt, có ba phần quật cường, ba phần tức giận, còn có ba phần tình cảm không rõ là gì cùng một phần tuyệt nhiên. (dứt khoát).

“Ngươi muốn ta chịu trách nhiệm cái gì?” Dung Cảnh mở miệng, tiếng nói bỗng nhiên còn khàn còn nhẹ hơn so với Vân Thiển Nguyệt.

“Chịu trách nhiệm. . . . . . Chịu trách nhiệm. . . . . .” Vân Thiển Nguyệt cúi đầu, bỗng nhiên buông tay ra, cả giận nói: “Ta nào biết chịu trách nhiệm cái gì? Nhưng là ngươi không thể không công hôn ta!”

Màu đen trong mắt Dung Cảnh dần dần rút đi, nhìn Vân Thiển Nguyệt, cũng không nói gì.

“Ta rất đau!” Vân Thiển Nguyệt lại cúi đầu tựa như lên án nhỏ giọng nói: “Ngươi là cẩu đấy sao? Lại còn cắn người!”

Ánh mắt Dung Cảnh rơi vào cánh môi của Vân Thiển Nguyệt, thấy khóe môi bị cắn rách, có chút tia máu tràn ra. Ánh mắt hắn chợt dịu hơn, vẫn không có mở miệng, không biết nghĩ cái gì.

“Muốn đi đi nhanh lên! Ta không cần ngươi chịu trách nhiệm nữa.” Vân Thiển Nguyệt nói hồi lâu lại cảm giác chỉ một mình tự nói, nàng bỗng nhiên lại tức giận nói.

Dung Cảnh bỗng nhiên xoay người, một tay đóng cửa lại, một tay ôm Vân Thiển Nguyệt vào trong lòng. Vân Thiển Nguyệt chợt ngẩng đầu, môi của hắn lại rơi xuống, kèm theo thì thào nhỏ nhẹ, “Ta muốn lại làm người đau thêm một chút, làm sao bây giờ?”

Vân Thiển Nguyệt “ách” một tiếng, môi Dung Cảnh đã chính xác không có lầm che kín môi nàng, lúc này không gió lớn cuồn cuộn giận giữ giống nụ hôn vừa rồi, mà là nhẹ nhàng đến không thể nhẹ hơn. Đầu lưỡi quấn quanh ở cánh mối nàng nhẹ nhàng liếm láp, như ngọn gió xuân lại như mưa nhẹ, xóa đi dấu vết mới vừa bị gió lớn quét qua. Lạnh lùng cùng tàn bạo vô hình biến mất đi, cảm giác ấm áp làm cho nàng như đắm chìm trong nước Ôn tuyền, lại ôn nhu này có thể an ủi linh hồn của con người.

Vân Thiển Nguyệt dần dần say mê trong loại ấm áp này, lá vàng trong tay rơi xuống mặt đất, lá vàng quá nhẹ, tiếng rơi xuống đất cũng quá nhẹ, căn bản là không thể kéo lại thần trí của nàng.

Dung Cảnh nghe được tiếng vang nhè nhẹ kia vang lên, cánh tay chợt căng thẳng, Vân Thiển Nguyệt ưm một tiếng, hắn vừa chợt buông lỏng sức lực, không hề hôn nhẹ lướt nữa, mà đầu lưỡi thăm dò vào trong làm sâu sắc nụ hôn này, ôn nhu lưu luyến, triền triền miên miên.

Đầu óc Vân Thiển Nguyệt trống rỗng, thân thể dần dần xụi lơ ở trong lòng Dung Cảnh, chỉ cảm thấy trái tim đang không ngừng rung động, loại ôn nhu này thực cốt này cùng với nụ hôn mưa rền gió dữ vừa rồi đều làm cho nàng không chịu nổi, hơi thở như tuyết như liên bao vây chặt nàng, như một tấm lưới to lớn, không để sót một khe hở, làm cho nàng gần như muốn hít thở không thông, đầu óc mơ nàng, thở dốc biến thành dồn dập, nàng nghĩ tới còn tiếp tục như vậy thì mình sẽ hít thở không thông mà chết, bắt đầu lấy tay đẩy Dung Cảnh, “Dung. . . . . . Cảnh. . . . . . Ngươi tránh ra. . . . . . Ta sắp chết rồi. . . . . .”

Dung Cảnh rời khỏi cánh môi Vân Thiển Nguyệt chút ít, mắt nhắm lại mở ra, trong mắt tựa như một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Vân Thiển Nguyệt hít thở từng ngụm từng ngụm, dường như vừa mới sống lại, vừa thở dốc vừa oán giận nói: “Có phải ngươi muốn cho ta chết không a… một chút là thoải mái rồi … ta mới không muốn chết như vậy. . . . . .”

“Ta chính là muốn ngươi chết như vậy. . . . . .” Dung Cảnh bỗng nhiên lại hôn xuống.

Vân Thiển Nguyệt muốn tránh ra, đáng tiếc chậm một bước, lại bị hôn vừa vặn, nàng trợn mắt, đáng tiếc lúc này đôi mắt đẹp hàm xuân, mặc dù giận dữ trợn mắt nhưng cũng không hề có uy hiếp, ngược ánh mắt nhẹ nhàng, càng làm cho Dung Cảnh rung động, tiếp tục hôn lên cánh môi sưng đỏ của nàng . . . . .

Nhiệt độ trong phòng đột nhiên tăng cao, ấm áp như làm tan nước Tam Giang.

Bên ngoài Thiển Nguyệt các tĩnh lặng không tiếng động, giống như không có người nào.

Ở trong phòng, khi Vân Thiển Nguyệt lần nữa sắp hít thở không thông, Dung Cảnh rốt cục thả nàng, lúc này Vân Thiển Nguyệt đã nói không ra lời, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập, Dung Cảnh cũng thở dốc, tiếng thở dốc của hai người quện vào nhau. Sau một lúc lâu, Vân Thiển Nguyệt vừa muốn đẩy hắn ra, Dung Cảnh bỗng nhiên đưa tay đem đầu của nàng đặt ở vị trí tim của hắn, nói giọng khàn khàn, “Ngươi nghe, nghe thấy cái gì?”

Vân Thiển Nguyệt rõ ràng cảm thấy trái tim Dung Cảnh đập thình thịch, nàng hừ một tiếng, cố ý nói: “Không nghe thấy gì cả!”

“Ngươi xác định?” Dung Cảnh cúi đầu, nhìn người trong ngực, ánh mắt ấm áp như nước.

“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt lại hừ một tiếng.

“Nếu ngươi không nói ta liền hôn ngươi tiếp.” Giọng Dung Cảnh khàn đi vài phần.

Thân thể Vân Thiển Nguyệt run lên, vừa thẹn vừa giận nói: “Ngươi hôn nghiện rồi có phải không?”

Dung Cảnh bỗng nhiên cúi đầu cười một tiếng, nhìn nàng ngẩng đầu bất mãn, cánh tay hắn ôm chặt, để giữa hai người không còn khoảng cách, nghiêm túc nói với nàng từng câu từng chữ: “ừ, ta đã nghiện rồi. Làm sao bây giờ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn hồng hồng của Vân Thiển Nguyệt lúc này hoàn toàn đỏ bừng, nàng cảm giác trên mặt giống như bị lửa đốt, không dám nhìn tầm mắt của hắn, loại trận chiến phóng đãng này kiếp trước nàng nào đã trải qua? Xuy một tiếng, nói lầm bầm: “Ta nào biết làm sao bây giờ? Ngươi tránh ta ra chút ít là tốt!”

“Không đi!” Dung Cảnh ôm Vân Thiển Nguyệt bất động, chỉ cảm thấy thân thể trong lòng mềm mại như không có xương.

Vân Thiển Nguyệt cúi đầu trợn trắng mắt, đột nhiên hỏi: “Dung Cảnh, có phải ngươi thích. . . . . .”

“Tiểu thư, Lục công công trong cung đến đây truyền chỉ, mời tiểu thư lập tức tiến cung!” Bỗng nhiên có tiếng bước chân vội vã xông vào Thiển Nguyệt các, giọng nói của Vân Mạnh truyền đến cắt đứt câu nói kế tiếp Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt đem lời nói nửa chừng nuốt trở về, nhíu mày một cái. “Nói cho hắn, ngươi không cẩn thận vừa đụng vào cánh tay bị thương, khiến vết thương trên tay nghiêm trọng hơn rồi, không cách nào vào cung!” Dung Cảnh hạ giọng nói.

“Tại sao? Rõ ràng ta vẫn tốt mà.” Tuy Vân Thiển Nguyệt ghét vào cung, nhưng lúc này Lục công công tới truyền chỉ, nghe bộ dạng vội vã của Vân Mạnh thoạt nhìn là có việc gấp.

“Ngươi cảm thấy bây giờ ngươi có thể vào cung sao? Ví dụ như miệng của ngươi, là đang bị đau đây.” Dung Cảnh thấp giọng nhắc nhở.

Hắn không nhắc tới còn ổn, vừa nhắc tới Vân Thiển Nguyệt liền cảm thấy khóe miệng đau đớn, nàng tức giận trừng mắt nhìn Dung Cảnh một cái, gầm nhẹ nói: “Còn không phải là tại ngươi! Đau muốn chết.”

“Đúng, là tại ta.” Dung Cảnh rung động, cúi đầu lại khẽ hôn lên môi Vân Thiển Nguyệt một cái, ôn nhu hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy như ngươi vậy còn có thể vào cung sao?”

Vân Thiển Nguyệt lập tức im lặng, có thể đi vào cung cái rắm! Không cần soi gương nàng cũng biết bộ dạng mình lúc này. Nhất định khó coi chết đi được. Nàng trợn mắt nhìn Dung Cảnh một cái, quay mặt ra phía ngoài đáp, “Chuyện gì?”

Mặc dù nàng đã hết sức để điều chỉnh tiếng nói, nhưng tự mình nghe vẫn còn có mùi vị mềm nhũn.

“Bẩm tiểu thư, Lục công công nói Diệp công chúa Nam Cương sẽ đốt những thi thể tử sĩ đã ám sát ngài và Cảnh thế tử, nhân cơ hội dùng thuật Khu Hồn tiến hành làm phép xua đuổi hồn, tra tìm đến hung thủ sau lưng, nhưng phải dùng máu của cô gái thuần âm, ra đời vào giờ âm ngày âm tháng âm năm âm làm thuốc dẫn, mới có thể lần ra người thi triển thuật Li Hồn sau lưng. Bởi vì tiểu thư ngài là người sinh ra vào giờ âm ngày âm tháng, cho nên, sau khi hoàng thượng nghe nói đến điều kiện Diệp công chúa đưa ra, liền ra lệnh Lục công công tới mời ngài tiến cung.” Vân Mạnh đi tới cửa, vội vàng nói.

Thì ra là như vậy! Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía Dung Cảnh.

Dung Cảnh mím môi, đôi mi thanh tú cau lại.

“Ta đi hay là không đi? Nếu không thì đi thôi ? Nếu không nhân cơ hội diệt trừ hung thủ sau lưng này, sợ rằng sau này còn có thể lặp lại chiêu cũ với chúng ta. Phòng được mùng một, không phòng được mười lăm, tóm lại là một tai họa. Nhất là dùng loại chú thuật này hại người, quả thực chính là nên bị giáng xuống mười tám tầng địa ngục.” Vân Thiển Nguyệt nói khẽ với Dung Cảnh.

Dung Cảnh không nói lời nào, dường như là đang suy tư.

“Tiểu thư? Ngài đi không? Lão nô cảm thấy loại chú thuật này quá tà dị, ngộ nhỡ bị tổn thương thân thể thì không xong. Lại nói tiểu thư hôm nay vừa bị thương trong người, hơn nữa ngài vừa mới trưởng thành, nếu là dùng máu ngài làm thuốc dẫn, thân thể ngài còn suy yếu, ngộ nhỡ không chịu nổi thì làm sao bây giờ?” Vân Mạnh ở ngoài cửa lại nói: “Nếu người không đi, lão nô cái này báo Lục công công trở về, người động thủ sau lưng tiểu thư cùng Cảnh thế tử, chúng ta liền không truy nữa? Sau này còn có cơ hội.”

“Mau nói đi! Ta có nên đi hay là không?” Vân Thiển Nguyệt lại hỏi Dung Cảnh, không đợi hắn mở miệng liền thấp giọng nói: “Ta còn không có yếu như vậy, nếu thời cơ mất sẽ không có lại nữa. Ta cảm thấy ta còn có thể. . . . . .”

“Mạnh thúc, ngươi đi nói cho Lục công công, tiểu thư Tần Ngọc Ngưng phủ Thừa Tướng còn thích hợp hơn so với tiểu thư nhà ngươi. Tiểu thư nhà ngươi chỉ là người sinh và vào giờ âm ngày âm tháng âm, mà nàng là người sinh vào giờ âm ngày âm tháng âm năm âm. Máu của nàng ta dùng còn tốt hơn so với tiểu thư nhà ngươi.” Dung Cảnh bỗng nhiên mở miệng nói với bên ngoài.

Vân Thiển Nguyệt ngẩn ra, Tần Ngọc Ngưng là sinh vào giờ âm ngày âm tháng âm năm âm sao ?

“Cảnh thế tử?” Vân Mạnh giật mình, dường như không biết Dung Cảnh lại ở trong phòng Vân Thiển Nguyệt, hắn kinh ngạc hỏi: “Cảnh thế tử, ngài. . . . . . Đến đây lúc nào?”

“Ta đã tới một lúc rồi! Ngươi mau chút đi nói cho Lục công công! Nếu không Lục công công sẽ nóng nảy.” Giọng nói Dung Cảnh khôi phục sự ôn nhuận trước sau như một.

“Dạ, lão nô đi!” Vân Mạnh không nghĩ tới Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng lại là người ra đời vào giờ âm ngày âm tháng âm năm âm, lúc này tự nhiên không cần đến tiểu thư. Hắn vội vã rời đi, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Làm sao ngươi biết Tần Ngọc Ngưng ra đời vào giờ âm ngày âm tháng âm năm âm?” Vân Thiển Nguyệt thấy Vân Mạnh đã đi xa, nàng nhướng mày nhìn Dung Cảnh.

“Khâm Thiên Giám có ghi chép tất cả ngày sinh của tất cả con gái của quan viên trong kinh. Nếu để cho ngươi nhìn một lần ngươi cũng biết.” Dung Cảnh ôm Vân Thiển Nguyệt không buông ra, cúi đầu nói với nàng.

Thì ra là như vậy! Vân Thiển Nguyệt gật đầu, cảm giác hai người đứng quá quá gần, nàng đưa tay đẩy Dung Cảnh, Dung Cảnh vẫn không nhúc nhích, nàng nhíu mày nói: “Ngươi ôm đủ chưa?”

“Không đủ!” Dung Cảnh lắc đầu.

Vân Thiển Nguyệt trợn trắng mắt, nhắc nhở: “Ngươi đây là đang vô lễ với ta! Không phải hành động của chính nhân quân tử. Nếu truyền ra ngoài ngươi sẽ bị thân bại danh liệt!”

“Chúng ta đã bị đồn đại quá nhiều rồi, hơn một chuyện cũng không khác gì!” Dung Cảnh vẫn bất vi sở động, ôm Vân Thiển Nguyệt không buông tay, giọng nói trầm thấp, “Ngươi vừa muốn nói với ta cái gì? Nói ta thích cái gì?”

“Quên rồi!” Vân Thiển Nguyệt tức giận.

“Có phải hỏi ta có thích ngươi không?” Giọng nói của Dung Cảnh lại dịu thêm vài phần.

“Ngươi có thể thích ta mới là lạ? Ngươi sẽ khi dễ ta mà thôi, buông tay ra, trời đang nóng như bánh nướng, ngươi không nóng nhưng ta thì nóng!” Vân Thiển Nguyệt dùng cánh tay đẩy Dung Cảnh, thân thể định lui ra ngoài.

“Đúng vậy a, ta làm sao sẽ thích ngươi? Ta mới sẽ không thích ngươi.” Dung Cảnh bỗng nhiên buông tay ra.

Vân Thiển Nguyệt không nghĩ tới hắn thực buông ra, cũng không nghĩ đến thân thể nàng bủn rủn đến căn bản đứng không vững, lúc Dung Cảnh buông tay ra thân thể lập tức mềm nhũn té xuống đất, nàng khẽ nguyền rủa một câu, Dung Cảnh lập tức lại duỗi tay ôm nàng vào trong ngực, cúi đầu tiếng cười kèm theo tiếng nói dễ nghe vang lên, “Xem ra ngươi thích ở trong lòng ta!”

“Ngươi là tên khốn kiếp!” Vân Thiển Nguyệt đỏ mặt mắng chửi một câu, cảm giác mình thật là vô dụng.

Dung Cảnh bỗng nhiên khom người ôm Vân Thiển Nguyệt, hướng trên giường đi tới.

“Ngươi làm cái gì? Nói cho ngươi biết, không thể nào.” Vân Thiển Nguyệt trong bụng hoảng hốt.

Dung Cảnh dừng bước lại, cúi đầu nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, đem bộ dạng bối rối của nàng nhìn ở đáy mắt, khẽ nhướng mày, “Hử?”

“Hử cái gì mà hử, ta nói không thể là không thể, ngươi mau buông ta xuống.” Vân Thiển Nguyệt lấy tay đẩy Dung Cảnh, để cho hắn hôn cũng quá mức rồi, lên giường căn bản là đừng nghĩ, tưởng nàng là đứa trẻ ba tuổi cái gì cũng không hiểu sao?

“Ta hỏi ngươi không thể cái gì?” Dung Cảnh ôm Vân Thiển Nguyệt không buông tay, ánh mắt hiện lên một tia khác lạ, cười hỏi.

“Cái gì cũng không thể.” Vân Thiển Nguyệt ánh mắt kiên quyết chân thật đáng tin.

“Ta tính thay thuốc cho cánh tay bị thương của ngươi, cũng như xoa thuốc ở khóe miệng cho ngươi, để vết thương hai nơi này sớm lành. Chẳng lẽ điều này cũng không thể nào?” Dung Cảnh nhướng mày.

Vân Thiển Nguyệt “ách” một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã khôi phục mấy phần bình thường thoắt cái lại đỏ hồng lên.

Dung Cảnh lần nữa nở nụ cười trầm thấp, lồng ngực chấn động, biểu hiện tâm trạng hắn cực kỳ vui vẻ.

Vân Thiển Nguyệt muốn tìm một chỗ để chui vào, không dám nhìn Dung Cảnh, nghe được tiếng cười của hắn, nàng càng cảm giác mình quá ngốc, tìm không được kẽ đất để chui, bỗng nhiên vùi đầu vào trong lòng hắn, tức giận nói: “ngươi cười cái gì? Cánh tay ta sẽ tự mình thay thuốc, về phần khóe miệng bị thương cũng không cần lòng tốt dởm của ngươi!”

Dung Cảnh biết không thể chọc nàng quá xấu hổ, tiếng cười dừng lại đúng lúc, nhưng ý cười giữa lông mày thế nào cũng không thể nhịn nổi, đi tới giường, lại ôn nhu dụ dỗ nói: “Không phải là ngươi muốn ta chịu trách nhiệm sao? Vết thương trên cánh tay ngươi là bởi vì ta, khóe miệng bị thương cũng là bị ta làm. Ta đều chịu trách nhiệm, có được hay không?”

Vân Thiển Nguyệt nhận ra nam nhân này còn có thuốc có thể cứu. Nàng hừ một tiếng, đỏ mặt nói: “Coi như ngươi có lương tâm!”

Dung Cảnh không nói nữa, đi tới bên giường, cười để Vân Thiển Nguyệt xuống, làm cho nàng ngồi ở trên giường, hắn đứng ở trước giường nhìn nàng, dung nhan nữ tử xán lạn như ráng chiều, mặt mày mang theo xuân sắc (ửng đỏ), cánh môi sưng mọng đỏ tươi, khóe môi có dấu vết bị cắn, ánh mắt của hắn dán vào khóe miệng nàng, nghĩ đến là bị hắn cắn, chỉ cảm thấy tâm hồn nhộn nhạo, ánh mắt không khỏi nóng lên.

Vân Thiển Nguyệt đợi hồi lâu không thấy Dung Cảnh hoạt động, ngẩng đầu nhìn lên, đối diện tầm mắt của hắn, chỉ thấy trước giường nam tử đẹp như quan ngọc, dung sắc thanh hoa, mặt mày như họa, lúc này dưới sự bổ trợ của cẩm bào màu trắng, ngọc nhan của hắn như bị nhuộm một tầng màu son, nàng nhớ tới câu ‘Cẩm y tuyết hoa ngọc nhan sắc, hồi mâu nhất tiếu thiên hạ khuynh’ (áo trắng như tuyết nét mặt như hoa, ngoảnh đầu lại cười đảo điên thiên hạ) của Diệp Thiến kia, lúc này nàng nhìn đâu chỉ là thiên hạ khuynh? Quả thực là chỉ cần có hắn, vạn vật sẽ như bụi cát, nàng khó khăn thu hồi tầm mắt, cúi đầu, nói lẩm bẩm: “Thật là yêu nghiệt!”

Ngón tay như ngọc của Dung Cảnh nhẹ nhàng đặt lên cánh môi Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt “ti” một tiếng, tay hắn chợt nhẹ, lên tiếng hỏi, “thật rất đau?”

“Nói nhảm! Tự ngươi cắn một ngụm thử xem?” Vân Thiển Nguyệt oán hận lên tiếng, từ nhỏ đến lớn nàng còn chưa từng bị cắn đây!

“Nếu không ngươi cắn lại ta một ngụm xem sao!” Dung Cảnh có chút tự trách mình quá dùng sức.

“Mơ lấy!” Vân Thiển Nguyệt đưa tay gạt tay hắn ra, bày cánh tay ở trước mặt hắn, vênh mặt hất hàm sai khiến nói: “Còn đứng làm cái gì? Mau thay thuốc cho ta. Nếu hầu hạ tốt thì ta tha thứ ngươi, nếu là hầu hạ không tốt ta. . . . . . Hừ hừ. . . . . .”

“Ai, ngươi thật là. . . . . .” Dung Cảnh thở dài, cười lắc đầu, dường như có chút bất đắc dĩ, nhưng lại có chút vui mừng hưởng thụ nàng như vậy. Hắn xoay người nói với bên ngoài, “Huyền Ca, dẫn Triệu ma ma đến đây!”

“Dạ, thế tử!” Giọng nói Huyền Ca pha lẫn niềm vui thoải mái. Khuôn mặt Vân Thiển Nguyệt lần nữa hiện lên rặng mây đỏ, trừng mắt với Dung Cảnh, “Ngươi nhốt Triệu ma ma?”

“Ngươi cho rằng ta sẽ làm chuyện như vậy sao? Ta ước gì mọi người khắp thiên hạ bắt gặp ta đối xử với ngươi như vậy!” Dung Cảnh liếc Vân Thiển Nguyệt một cái, nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân đi tới, hắn phân phó nói: “Đi bưng một chậu nước đến!”

“Dạ!” Triệu ma ma đáp một tiếng, xoay người đi xuống.

Vân Thiển Nguyệt nghĩ lúc nào thì người của nàng nghe theo Dung Cảnh phân phó rồi? Cái vấn đề này nàng vẫn luôn suy nghĩ, cũng là làm sao cũng nghĩ không ra. Hôm nay không nói, trước kia đây? Trước kia lúc nàng chán ghét cực độ tránh né không kịp dường như cũng như thế này. Nàng phải không thừa nhận nhân phẩm của mình không tốt bằng người ta, hừ một tiếng với Dung Cảnh, “Giọng khách át giọng chủ!”

“Bản thân ta thì nguyện ý sau này đều là giọng khách át giọng chủ đây! Ngươi nguyện ý sao?” Dung Cảnh yên lặng nhìn Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt chớp đôi mắt, làm bộ như không rõ nhìn Dung Cảnh, “Ngươi muốn ngầm chiếm tài sản Vân Vương Phủ sao? Vậy ngươi không nên hỏi ta, hẳn là đi hỏi gia gia ta, nếu gia gia ta đồng ý, ngươi đi hỏi tiếp vương ta, nếu phụ vương ta đồng ý, ngươi đi hỏi tiếp ca ca ta, nếu ca ca của ta đồng ý. . . . . .”

“Loại nữ nhân như ngươi, một chút phong tình cũng không hiểu!” Dung Cảnh bỗng nhiên đưa tay che miệng của nàng, có chút áo não nói.

Vân Thiển Nguyệt không phát ra được âm thanh nào, chỉ một đôi mắt đẹp hàm chứa nụ cười nhẹ nhàng nhìn hắn. Nghĩ tới có phải ngày trở mình của nàng đã tới rồi không?

“Cảnh thế tử, nước đây!” Triệu ma ma bưng chậu nước sạch đi đến, thấy Dung Cảnh và Vân Thiển Nguyệt một ngồi một đứng tư thế thân mật, ánh mắt nàng thấy cánh môi Vân Thiển Nguyệt sưng đỏ còn bị cắn một nơi, cúi đầu, che dấu nụ cười ở trên khuôn mặt già nua. Đáy lòng rốt cục thở phào nhẹ nhõm, thoạt nhìn Cảnh thế tử và tiểu thư làm lành rồi. Nàng đã cảm thấy Cảnh thế tử là tốt nhất, làm sao có thể thực sự giận tiểu thư đây!

“Để xuống đi!” Dung Cảnh gật đầu, buông Vân Thiển Nguyệt ra, cúi đầu đi xoắn tay áo, thấy nửa đoạn ống tay áo của mình không nhịn được lộ ra nụ cười.

Triệu ma ma biết Cảnh thế tử giúp tiểu thư thay thuốc căn bản không cần nàng hỗ trợ, khom người lui xuống, đi tới cửa nàng nhìn thấy trên mặt đất có một miếng vàng lá, vội vàng nhặt lên, nhìn thoáng qua, không nhận ra chữ, hỏi Vân Thiển Nguyệt, “Tiểu thư, lá vàng ở đâu vậy? Làm sao lại bỏ trên mặt đất? Mặt trên còn có chữ đây!”

Nụ cười của Dung Cảnh bỗng nhiên vụt tắt, động tác xoắn tay áo cũng dừng lại.

Vân Thiển Nguyệt nâng mắt nhìn, thấy là chiếc lá vàng đã chọc tức Dung Cảnh, nàng liếc Dung Cảnh một cái, thấy hắn cúi đầu, trên mặt lúc này đã không có nụ cười cùng nhu tình, nhìn không ra biểu cảm gì, nàng nhíu nhíu mày, suy nghĩ một chút, nói với Triệu ma ma: “À, là Dung Cảnh vừa rồi không cẩn thận làm rơi, ngươi đưa cho hắn đi!”

—— Hết chương 8 ——
phim Phim Chiến Cơ Siêu Hạng full hd tap cuoi, Chiến Cơ Siêu Hạng tap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Chiến Cơ Siêu Hạng tap 11-12-13-14-15/16-17-18-19-20 Chiến Cơ Siêu Hạng tap 21,22,23,24,25,26,27,28,29,30 Chiến Cơ Siêu Hạng vietsub,subviet,long tieng,ffvn,uslt,htv7,todaytv phimvang,xuongphim,vietsn,htv9,vtv1,vtv2,vtv3,vtv9,sctv6